Thứ Ba, 31 tháng 3, 2015

CAMERA VÀ LUẬT SƯ CÓ CHỐNG ĐƯỢC BỨC CUNG, NHỤC HÌNH?

TRELANG

Ong Bắp Cày

Bức cung, nhục hình là tội ác, và nó cũng là biểu hiện của sự bất lực khốn cùng của điều tra viên trước mong muốn tìm ra sự thật của vụ án.

Hiển nhiên là ở đâu đó vẫn có chuyện bức cung, nhục hình trong hỏi cung bị can, vì thế mới có oan sai. 

Ảnh bên: Ông Nguyễn Thanh Chấn - Người bị án oan sai do bức cung, nhục hình.

Tôi đồng ý với tác giả Lê Chân Nhân trong bài "Khi luật sư chỉ là cái bóng của công lý" đăng trên Dân Trí rằng, đó là tội ác đáng ghê tởm. Nhưng lại không đồng ý với tác giả khi cho rằng: "Bởi vì, có những trường hợp giết người vì không làm chủ được bản thân, vì tự vệ, vì bộc phát nhất thời. Còn dùng nhục hình để ép án là hành vi có chủ đích, kéo dài ngày này qua tháng khác, hành hạ người vô tội". Viết như thế, có nghĩa rằng, các điều tra viên (ĐTV) sử dụng nhục hình là đều với mục đích giết người.

Thực ra, không phải ĐTV nào có sử dụng nhục hình trong hỏi cung bị can đều cố ý giết người, mà đơn giản họ nghĩ đó là cách để có được lời khai trung thực từ phía bị can.

Có nhiều nguyên nhân dẫn đến bức cung, nhục hình trong hỏi cung bị can. Có thể liệt kê không đầy đủ một số nguyên nhân như sau: (1) Do ĐTV kém cỏi về nhận thức, trình độ năng lực và phẩm hạnh cá nhân; (2) Do động cơ thành tích, chạy đua với thời gian, nôn nóng phá án để lập công; (3) Do cố ý giết người vì động cơ cá nhân (trường hợp này rất ít); (4) Do cố ý làm sai lệch hồ sơ vụ án nên nhục hình kết hợp với mớm cung, dụ cung, và bức cung để bị can khai nhận theo ý muốn của ĐTV; (5) Do hiểu biết có hạn, cùng với sự nhiễm độc bởi thói quen xấu trong xã hội (thói quen của người Việt trong dạy dỗ con cái thường dùng roi vọt, tát, vả, đấm đá.v.v.); (6) Do chính bị can ngoan cố không chịu khai báo sự thật (là lý do phổ biến), quanh co chối tội, đổi lỗi cho người khác, hoặc khai báo tiền hậu bất nhất, thậm chí có bị can còn lên tiếng thách thức, xúc phạm ĐTV. Trong trường hợp này, ĐTV kém bản lĩnh sẽ dẫn đến nhục hình.v.v...

Từ những nguyên nhân trên, có thể thấy không phải ĐTV nào cũng sẽ dùng nhục hình, và người dùng nhục hình cũng chưa chắc đã "cố ý hành hạ người vô tội" hay cố ý giết người. 

Tôi tin rằng, nhục hình là có và rất đáng lên án, phỉ nhổ.

Nhưng tôi cũng tin rằng sẽ không có ĐTV nào muốn dùng nhục hình trong quá trình điều tra, và họ càng không bao giờ mong muốn bị can bị chết trong khi họ thực thi nhiệm vụ. Bởi hơn ai hết, họ biết rõ hậu quả pháp lý sẽ như thế nào, điều gì sẽ đến với họ nếu như bị can bị chết trong quá trình giam giữ hoặc hỏi cung. 

Nói một cách dân dã, chả có ai dại gì đánh đổi sự nghiệp của mình bằng cách đánh chết một người, để rồi phải đối mặt với tòa án lương tâm cũng như tòa án hình sự.

Bài học từ vụ ông Nguyễn Thanh Chấn và nay là vụ án Hàn Đức Long đã gióng lên hồi chuông cảnh tỉnh cho cơ quan điều tra trong quá trình tác nghiệp, và dường như, việc lắp camera tại buồng hỏi cung và cho phép luật sư có mặt trong quá trình hỏi cung được coi như một giải pháp ngăn chặn tình trạng này.

Tôi ủng hộ việc trang bị camera tại buồng hỏi cung và cho phép luật sư có mặt trong quá trình xét hỏi để chống lại hiện tượng bức cung, nhục hình. 

Nhưng có lẽ, trên hết, giải pháp căn cốt nhất cho vấn đề này vẫn là nâng cao trình độ năng lực cũng như phẩm chất đạo đức cho đội ngũ ĐTV. Bên cạnh đó, việc giáo dục công dân về lòng trung thực, ý thức tôn trọng luật pháp cũng vẫn là giải pháp lâu dài.

BÀN VỀ VĂN HÓA VỖ TAY


QUỐC THƯỜNG

(GDVN) - Hành động vỗ tay thì thật giản đơn, nhưng hãy suy nghĩ cho thấu đáo trước khi vỗ tay; vỗ tay ở đâu, khi nào, vỗ như thế nào là thích hợp ...
.
LTS: Quý bạn đọc đang đọc bài báo của thầy giáo Trần Quốc Thường, Hiệu trưởng trường Trung học cơ sở Nguyễn Biểu, Đức Thọ, Hà Tĩnh.
Mỗi chúng ta, chắc chắn đều nhiều lần vỗ tay, nhưng để hiểu và có "vỗ tay đúng lúc" không phải đơn giản. Bằng kinh nghiệm của mình, thầy Thường đã nêu lên vấn đề văn hóa vỗ tay. Và, dù là góc nhìn của riêng ông, nhưng cũng khiến chúng ta không khỏi suy nghĩ.
Tòa soạn trân trọng giới thiệu cùng độc giả.
Thử nhìn xem các cuộc biểu diễn  văn nghệ, hội nghị, nếu có người nước ngoài, cho dù họ chưa hiểu về tiếng Việt, văn hóa nghệ thuật của nước nhà nhưng cái vỗ tay của họ thật chân thành và đúng mực.
Còn thực trạng chuyện vỗ tay của chúng ta thì sao?
Hiện nay tệ văn mẫu thời học sinh đã lan sang Diễn văn mẫu khi tổ chức hội nghị. Chẳng hạn đoạn Diễn văn mẫu này ở đâu cũng có: Tới dự hôm nay chúng tôi trân trọng giới thiệu đồng chí… (dừng) vỗ tay. Lời đầu tiên cho phép tôi thay mặt…, xin nhiệt liệt chào mừng…(dừng) vỗ tay.  Xin trân trọng cảm ơn…. Xin gửi lời chúc sức khỏe đến đống chí… (dừng) vỗ tay. Cho nên mọi người dự hội nghị đã thành lệ, hệ thấy một khoảng trống không có âm thanh là lại đồng loạt… vỗ tay.
Chính phủ ra hẳn một nghị định chế tài rằng trong hội nghị chỉ cần “kính thưa” một bác “to” nhất. Thế nhưng nhiều năm qua, kể từ khi cái nghị định ấy ra đời, phần kính thưa tại hội nghị, hội thảo, tổng kết vẫn hơi bị dài. 
Sau mỗi lần giới thiệu, khổ chủ đứng lên, ngoái xuống, người giơ tay vẫy, vái, kẻ gật đầu chào. Dĩ nhiên sau màn đứng lên thụp xuống đáp lễ gượng gạo ấy lại là…vỗ tay. 

Khổ nhất cho mấy vị có chức vụ be bé cũng được giới thiệu, thường là sau cùng, vì thế chỉ được lộp độp vài ba tiếng vỗ tay rời rạc, nghe rất thảm.
Gần đây nhiều ca sỹ, có hạng hẳn hoi, khi hát, một tay họ vỗ vào micro ngỏ ý xin được mọi người vỗ tay cùng hoặc chỉ trỏ bốn phương, tám hướng xuống khán giả để tìm fan hưởng ứng,  rốt cuộc cũng chỉ để  xin một tràng pháo taycho xôm trò mà thôi. 
Rồi các MC từ tổ chức sự kiện lớn lao, hoành tráng  đến tổ chức đám cưới, cũng  xin quý vị và mọi người một tràng vỗ tay có được không ạ,…
Không phải chỉ có giải trí mới xin vỗ tay mà trong một số cuộc họp, hội nghị, khi lãnh đạo hoặc người dẫn chương trình muốn “xin ý kiến hội nghị” thì việc vỗ tay ở ta còn biểu thị thái độ đồng ý, đồng tình. 
Nhiều cuộc họp lấy “ biểu quyết” đơn giản chỉ là “Nếu hội nghị  đồng ý xin mọi người cho  một tràng vỗ tay”. Như vậy cái vỗ tay còn đại diện cho tính dân chủ, thống nhất, công khai và đoàn kết cao độ.
Nhiều đại biểu đứng trên lễ đài, sân khấu khi phát biểu xong đã gương mẫu tự vỗ tay, tự tán thưởng mình trước, và như để  bắt nhịp nhắc khán giả đừng quên mất cái … vỗ tay!
Có nhiều lần tôi chứng kiến sau lời phát biểu của diễn giả, hay xem xong một tiết mục văn nghệ, không chỉ người bị cụt tay mà nhiều người còn lành lặn nhưng họ chỉ góp phần “ âm thanh” qua việc dùng một tay vỗ vào đầu gối hoặc mặt bàn. 
Có kẻ lại lấy ngay bút viết gõ lên mặt bàn hoặc cuốn sổ tay để thay cho vỗ tay.
Nhớ lần cùng mấy người bạn mua vé xem biễu diến nghệ thuật, sau tiết mục của một SAO ca nhạc, mọi người võ tay râm ran, cậu bạn tôi khoanh tay im lặng. 
Nghe tôi hỏi vì sao cậu không vỗ tay tán thưởng ca sĩ? Cậu ta tỉnh bơ nói: Vỗ tay được tính trong giá vé cả rồi đấy.
Một số vụ án, khi quan tòa truyên án, bị can tái mặt, rụng rời chân tay, nhiều kẻ ngất xỉu trong lúc tiếng vỗ tay nổi lên râm ran của mọi người.
Trong phiên tòa phúc thẩm vụ án Nguyễn Đức Nghĩa, khi tòa tuyên phạt Nghĩa án tử hình, một loạt tiếng vỗ tay trong hội trường vang lên. 
Tiếng vỗ tay ấy tán dương cho quyết định đúng đắn của hội đồng xét xử về cái giá mà kẻ tử tù phải nhận? Hay đơn giản chỉ là tiếng vỗ tay một cách vô thức của những người có mặt tại phiên tòa? 
Dù mang ý nghĩa gì đi nữa thì vỗ tay trước cái chết của một con người, phải chăng là một hành động thiếu nhân đạo?
Khi vỗ tay “nhiệt liệt chào mừng các vị đại biểu, các vị khách quý” trong một chương trình, một buổi lễ, một cuộc họp,…là đúng. 
Nhưng ngay cả khi đại biểu, khách quý đến muộn cũng vỗ tay mới vô lối và khó hiểu. Vỗ tay chào đón như thế khác nào đồng ý với sự tùy tiện, sai giờ giấc của cấp trên? 
Việc đặt ra nội quy đi học đúng giờ đối với học sinh, sinh viên, đi làm đúng giờ với công nhân, viên chức còn có ý nghĩa gì khi sự chậm trễ của “các vị khách quý” lại luôn được vỗ tay tán dương..

Nhà văn Trần Nhương đã hài hước đánh giá về chuyện vỗ tay ở  Đại hội VIII Hội nhà văn Việt Nam là:“Đại hội có nhiều tiếng vỗ tay nhất. Có tới 90% tham luận được vỗ tay mời xuống. Điều đó chứng tỏ nhà văn chúng ta rất chịu khó tập thể dục nên chi trên khỏe mạnh”

Như vậy cái vỗ tay còn có ý nghĩa khác đó là sự “phản đối, triệu hồi”.
Nghĩ cũng lạ, ở ta, cái nơi cần vỗ tay đúng chỗ đúng lúc thì được tự do; trong khi ở một không gian khác, rất cần sự thoải mái, tự do khoáng đạt thì lại chỉnh tề đến khắt khe. 
Tôi đang nói tới tiếng vỗ tay ở chương trình “Chúng tôi là chiến sỹ” trên VTV, ở đó mang màu sắc quân đội, nghiêm cẩn như duyệt binh. Đúng nhịp và đều tăm tắp như thế chắc chắn phải tuân thủ chương trình của đạo diễn, quy định của Ban tổ chức.
Có lần xảy ra chuyện “vỗ tay trong tang tóc” của tang chủ mới trớ trêu làm sao. 
Đó là lần nhạc sỹ Nguyễn Nam ra đi. Các nghệ sỹ bày tỏ lòng tiếc nhớ Nguyễn Nam bằng cách đồng thanh hát. Kết thúc cách hát độc đáo đó là một tràng vỗ tay vô duyên hết mức. Cả hai hành vi này đã tước đoạt mọi cảm xúc thương tiếc cần có của một sự kiện chia buồn trong tang lễ.
Các nghệ sĩ đến hát và … vỗ tay tiễn đưa nhạc sĩ Nguyễn Nam)
  1. Trong một chương trình thi hát cổ nhạc trên HTV9, NSƯT Bạch Tuyết trước khi vào phần nhận xét thí sinh, đã xin khán giả đôi phút để bày tỏ sự tiếc thương đạo diễn Trần Kiên, vừa qua đời vì một tai nạn giao thông trên đường đi quay chương trình, mà Bạch Tuyết cũng có mặt trên chuyến xe đó. 
Nói xong, nữ nghệ sĩ cúi đầu trầm mặc. Đúng lúc đó, tiếng vỗ tay lại rào rào nổi lên. Máy quay cận cảnh, khán giả xem đài thấy rõ cái nhíu mày bực bội của Bạch Tuyết.
Có thể những khán giả dự phần trong hai chương trình trên vỗ tay như một phản xạ thường tình khi xem chương trình: MC giới thiệu ca sĩ, vỗ tay; ca sĩ chào khán giả, vỗ tay; ca sĩ hát xong, chẳng cần biết hay dở, vỗ tay
Những tiếng vỗ tay dần dà thành vô cảm một cách chuyên nghiệp. Giá như cái phản xạ tự nhiên đó có được sự kiểm soát cần thiết, để mỗi người biết vỗ đúng lúc và im lặng đúng lúc.
Nhớ lại có lần  cơ quan nọ có nhân viên mới đến, lãnh đạo giới thiệu thành viên mới, và ông ta cũng “đề nghị mọi người vỗ tay chào đón” cả cơ quan vỗ tay, nhưng âm thanh vỗ tay ấy nhỏ hơn tiếng vỗ tay khi chủ tịch công đoàn tuyên bố trưa nay mời tất cả anh em cùng ra nhà hàng X khai trương mùa thịt chó.
Thật là có muôn vẻ, đủ cung bậc của cái vỗ tay.
Khi sinh ra mới tập đi, ta được nghe, thấy ông bà, cha mẹ, các anh chị vỗ tay cổ vũ  bước đi  chập chững của  mình.
Khi lớn lên  xem biểu diễn nghệ thuật, tham dự nhiều  hội nghị, …. ta đều thực hiện động tác vỗ tay. 
Hành động vỗ tay thì thật giản đơn,  nhưng hãy suy nghĩ cho thấu đáo trước khi vỗ tay; vỗ tay ở đâu, khi nào, vỗ như thế nào là thích hợp thì chẳng dễ chút nào. 
Đã đến lúc, người Việt Nam chúng ta cần học vỗ tay sao cho lịch lãm, có văn hóa
.



HÀNH ĐỘNG NHỎ, Ý NGHĨA LỚN

Nguyen Thi Thao


Việt Nam là đất nước có nhiều nghịch lí, nhiều đến mức những điều nghịch lí trở thành hợp lí và đồng thời những điều hợp lí bỗng trở thành vô lí. Đối với công tác nhân sự, chả phải ví von con ông này bà kia, chỉ cần nhìn chị Mượt đã thấy một ví dụ điển hình, tài giỏi thượng liu yêu kiều nhưng chả được làm đéo gì, sáng đến cơ quan uống chè bồm bật máy tính chém gió trên FB, chiều cắp đít về ăn cơm nhà trở thành một điều hoàn toàn bình thường giản dị. Hehe.

Mấy ngày qua, thông tin liên quan đến đảo Gạc Ma khá nóng trên các diễn đàn, khắp nơi là những công to việc lớn liên quan đến sự kiện đau thương lịch sử này. Lẫn trong những sự kiện to tát ấy, một thân phận bé bỏng tuyệt vọng gạt nỗi tự ti bấm nút send gửi đến trang FB cá nhân một Bộ trưởng lời cầu xin giúp đỡ. Em cần có một công việc để có thể chăm sóc người anh tật nguyền và người mẹ già khốn khổ. Em là con một liệt sỹ đã hi sinh ngoài đảo Gạc Ma năm xưa ấy.

Qua mạng xã hội, vị Bộ trưởng ngay lập tức phản hồi và có công văn yêu cầu địa phương tạo điều kiện sắp xếp. Phản ứng khá nhanh của bà khiến nhiều người bất ngờ xen lẫn nhiều cảm xúc. Người thì cảm động, người thì chê bai, người thì nghi ngờ ... riêng chị Mượt lại lo lắng.

Đã nhiều năm làm việc trong bộ máy, chị hiểu công tác nhân sự là một quy trình phức tạp, cứng nhắc và đầy rủi ro. Việc yêu cầu một cơ quan địa phương sắp xếp nhân sự bất thường một cách công khai của vị Bộ trưởng, mặc dù hợp lẽ nhân sinh nhưng rất dễ làm trò cười cho những kẻ ghen ghét. Trên bảo dưới không nghe là chuyện quá bình thường của hệ thống.

Trên một số tờ báo, phát ngôn của một vị quan chức ngành Y địa phương về quy trình và chỉ tiêu, kèm theo dẫn giải nghị định nọ kia của Thủ tướng khiến nỗi lo lắng của chị càng tăng thêm bội phần. Một hành động đẹp, ý nghĩa với vong linh những liệt sĩ bỏ thân mình vì đất nước có nguy cơ trở thành một yêu cầu lố bịch.

Rất may, cách đây mấy tiếng, người đứng đầu địa phương đã quyết định đặc cách đồng í tiếp nhận cô bé con liệt sĩ vào làm việc ở một bệnh viện huyện. Ước mơ của em đã thành hiện thực đúng vào ngày giỗ của bố em.

Cái kết hợp lí của những tấm lòng đã phần nào lấy lại niềm tin vốn còn quá ít ỏi trong dân chúng. Giờ đây, họ có quyền hi vọng tiếng nói của mình được lắng nghe và thấu hiểu. Còn chị Mượt, mặc dù trút khỏi nỗi lo lắng và thâm tâm vẫn không hẳn đồng í với cảnh quan chức cấp cao phải tận tay đi lo những sự vụ, bởi có hàng triệu thân phận như vậy ở đất nước này, nhưng xét cho cùng, ngọn núi cao há chẳng phải được hình thành từ những viên đá nhỏ hay sao.

Đọc đến đây mời các quý cô dừng lại, lấy điện thoại soạn tin nhắn GM gửi 1407, các quý cô đã góp một viên đá trị giá 14.000 đồng vào quỹ Tấm Lòng vàng của Báo Lao động để xây dựng khu tưởng niệm chiến sĩ Gạc Ma, một việc í nghĩa cho tương lai.

Hành động nhỏ trong những ngày kỉ niệm lịch sử đau thương lớn hơn nhiều những sự kiện hào nhoáng kim tiền, tiền hô hậu ủng, biểu ngữ băng rôn. Phỏng các quý cô?

TRÒ HÈN HẠ LỢI DỤNG ĐÁM TANG CỤ LÝ QUANG DIỆU CỦA TAY NHÀ BÁO BẤT HẢO

@Xuân Tóc Đỏ


Mấy hôm sau "Ông cụ" chết thật! Cái chết của ông Lý  làm cho nhiều kẻ "dân chủ cuội" sung sướng lắm. Chẳng là ở xứ An Nam này có một đám "kền kền dân chủ" chuyên đi săn những đám tang như thế để mỉa mai đả kích chính quyền, nói xấu lãnh đạo Việt sao thế này thế khác mà không làm như những tấm gương đã trở thành "vĩ nhân". Cái sự xấu xa bỉ ổi, hèn hạ bao lần bị lên án mà bọn bại não vẫn không chịu sửa đổi, hết lợi dụng đám tang của Hoàng Minh Chính, Trần Độ, Lê Hiếu Đằng, Đặng Ngọc Viết...và lần này đến cụ Lý bên Xingapo cũng rơi vào tầm ngắm của chúng.

Mục đích cuối cùng khi chúng đưa ra những lời lẽ xảo ngôn như vậy hòng tạo ra sự nghi ngờ trong nhân dân, cào bằng giá trị của lịch sử, hạ bệ hình ảnh của Chủ tịch Hồ Chí Minh trong mắt nhân dân, từ mục đích dơ bẩn ấy đám "kền kền dân chủ" thay nhau kẻ tung người hứng với "thành quả" mà chúng vừa tạo ra, chúng tự sướng với nhau, chúng tự cho nhau là phải lẽ, và chúng đâu biết rằng hành động của chúng rất đáng xấu hổ không những cho chúng mà cả con cháu của chúng?


Cái đám "dân chủ" xứ này dường như đang nhiễm một dịch bệnh "nhai lại luận điệu" thì phải? Vẫn những luận điệu cũ mèm quen thuộc mà anh mới nghe đã cảm thấy tởm nôn, anh muốn chửi thẳng vào mặt chúng để thỏa cái sự khinh bỉ của anh với chúng nhưng anh nghĩ rồi "chửi thì nó bảo mình là người của tuyên giáo, tay sai Tàu Khựa" nên anh ngồi biên bài này nói cho chúng nó hiểu. Hở cái gì trên thế giới là lại lôi ra so sánh với Việt Nam, cái chứng cứ tung hô, ca ngợi và đéo cần tìm hiểu rõ đầu đuôi tại sao loại ấy anh luôn coi là loại mạt hạng "thùng rỗng kêu to". Và tay Trung Bảo này đây là một trong những kẻ như thế, nó không những giở cái chiêu trò khốn nạn cả vú lấp miệng em mà còn bố láo với Người mà cả dân tộc Việt Nam và thế giới kính trọng.



Trước hết phải thông não cho nó hiểu rằng Tại sao ở nước Việt Nam này người dân lại gọi Chủ tịch Hồ Chí Minh là Bác Hồ? 

Thứ nhất dưới góc độ lịch sử:

Anh đéo hiểu rằng trong cái pờ rô phai của nó ghi đã làm việc cho Báo motthegioi và Báo laodong vậy mà kiến thức lịch sử của nó bị chó nó gặm hay sao mà nó tỏ ra mô ta mờ tịt như thế với lịch sử. Hay nó chót lỡ bán ngòi bút cho đám chống cộng  lưu vong và mấy con phò chính trị mà phải giở trò lưu manh, hèn hạ đến thế? 
Anh thường hay ngồi nghe các cụ trong làng kể cái hồi trước năm Cách mạng, các cụ nhà ta đi làm đã chẳng đủ tiền đóng thuế lại còn bị bọn Lý trưởng, rồi bọn quan Tây về lôi đi phu. Lúc làm  cũng đéo được yên vì bị chúng nó nện như nện trâu thích là đánh, may mà vẫn sống chứ không lại chôn xác ở ngoài mấy gốc cây cao su ở tận nơi xứ người. Khổ nhục mà chẳng dám kêu ai, tha phương cầu thực (đéo tin thì về hỏi ông bà các bạn rồi cả sách vở anh đéo rảnh mà tả cụ thể). Khởi nghĩa cả nước nổ ra từ ngày có chiếu Cần Vương (13/7/1885) đến phong trào Đông Du, Đông Kinh Nghĩa Thục, Duy Tân mà đều thất bại và chìm trong những cuộc tắm máu của thực dân Pháp và chính quyền tay sai, bù nhìn. Những cái tên như Hàm Nghi,Tôn Thất Thuyết, Phan Đình Phùng, Hoàng Hoa Thám, Phan Bội Châu, Phan Châu Trinh... đã đi vào lịch sử chứng minh cho tinh thần yêu nước của dân tộc kiên cường bậc nhất, nhưng cũng bị "hấp diêm" nhiều nhất cái thế gian này, mỗi lần "hấp diêm" ấy lại sinh ra vài thằng ngụy con mà đời đời bị khinh bỉ (Trần Ích Tắc, Lê Chiêu Thống, và đám ngụy VNCH). Những điều nói trên có lẽ không chỉ được nhà trường dạy mà anh nghĩ những người quanh năm bám đít trâu còn biết chứ đừng nói đến một kẻ ghi rành rành trong tiểu sử mình đã từng "làm báo".


Ngày ấy hết quan Pháp rồi đến quan Nhật, các cụ kể bọn Nhật nó lùn tý ti mà nó hăng máu, ban đầu cả Pháp và Nhật cùng đám tay sai chánh tổng, lý trưởng bắt tay nhau cai trị dân ta từ năm 1940 (thực chất là Pháp đầu hàng và rước Nhật vào cai trị ta), sau rồi mâu thuẫn nổ ra ngày Nhật đảo chính Pháp mồng 9 tháng 3 năm 1945, thằng quan Tây to như con trâu trương còn phải sợ ngoan ngoãn mà hai tay nộp vũ khí cho thằng Nhật lùn 1m50 - 1m55 và bị nhốt vào khám. Mấy thằng nó bắn nhau, chết như rệp ngoài đồn, sau Nhật thắng và nhốt hết thảy quan lính Pháp vào khám, nhìn rõ nhục. Dù bên nào đánh thắng thì dân vẫn là người chịu khổ nhất (Cuộc tình dù đúng dù sai thì n*o thai vẫn là con gái hehe). Những năm ấy, mất mùa cộng thêm cái chính sách bắt dân nhổ lúa trồng đay phục vụ công nghiệp của thằng Nhật mà khiến cho hơn hai triệu đồng bào ta chết đói nhìn thảm cảnh ấy mới thấy được một phần nhỏ ý nghĩa của cuộc cách mạng tháng tám thôi, còn cả một chặng đường dài phía trước.
VIDEO ĐÂY CÁC THÁNH CỨ NGẪM LỜI ANH XEM CÓ PHỎNG?
Cũng những ngày đen tối ấy, ánh sáng hi vọng bừng sáng cho cả một dân tộc chịu kiếp nô lệ hơn 80 năm. Cách mạng tháng tám nổ ra, nước VNDCCH được thành lập, bản tuyên ngôn năm 1945 được Chủ tịch Hồ Chí Minh đọc tại Quảng trường Ba Đình đã long trọng tuyên bố với thế giới rằng "nước Việt Nam có quyền hưởng tự do, độc lập và sự thật đã trở thành nước tự do độc lập...". 

Cách mạng thành công nhưng chính phủ mới gặp muôn vàn khó khăn thử thách từ những hậu quả của chế độ thực dân phát xít, đó là "giặc đói, giặc dốt, giặc ngoại xâm". Ngân sách chỉ còn hơn 1 triệu đồng tiền rách nát, thù trong giặc ngoài hàng trăm đảng phái phản động theo chân Tàu - Tưởng, đế quốc Pháp nổi nên chống lại cách mạng (sẽ phân tích rõ vào một dịp thích hợp).  Nhưng bằng tài năng, khối óc, tâm huyết của những con người cách mạng mà tiêu biểu là Bác Hồ, thì độc lập chủ quyền đã được giữ vững và bảo vệ. Cả dân tộc đã đứng lên đồng tâm, hiệp sức với cách mạng đánh đuổi giặc Pháp, làm nên một trận Điện Biên Phủ "chấn động địa cầu" buộc pháp phải ký vào hiệp định Giơnevơ. Trong lúc cả dân tộc đấu tranh với bè lũ ngoại xâm thì cái "Quốc gia Việt Nam" ngày đó do Bảo Đại đứng đầu (tiền thân của chính quyền VNCH sau này) được Pháp dựng lên làm bù nhìn hòng tranh giành quần chúng với cách mạng, thực hiện âm mưu nô dịch nước ta một lần nữa, cái chính quyền bù nhìn ấy, sẵn sàng nhả đạn vào người dân và lực lượng cách mạng cái chính cũng chỉ vì muốn đòi lại những quyền lợi đã bị mất (QGVN chính là công cụ đắc lực cho Pháp và sau này là Mỹ).

=> Các thánh tự tìm hiểu thêm, suy ra ý nghĩa trong đầu anh không cần phải "nhồi sọ" các chú nữa, dân chủ chưa? thích nhé hehe.

Thứ hai: dưới góc độ cuộc sống:

Bác Hồ! Nếu ai đã từng coi qua bộ phim tài liệu "Hồ Chí Minh chân dung một con người" thì mới thấy một con người có lối sống giản dị gần gũi với người dân như thế nào. Mỗi tỉnh thành đều có một góc tư liệu về Người, những nơi người từng ở và làm việc vẫn được gìn giữ để cho thế hệ mai sau hiểu được được dân tộc Việt Nam có một con người như thế, được cả thế giới kính trọng UNESCO công nhận người là "Anh hùng giải phóng dân tộc Việt Nam và Nhà văn hóa kiệt xuất".

Bác đã hi sinh cả cuộc đời vì dân tộc Việt Nam, người cũng chỉ có một ham muốn "tôi chỉ có một sự ham muốn, ham muốn tột bậc là làm sao cho nước ta được hoàn toàn độc lập, dân ta được hoàn toàn tự do, đồng bào ai cũng có cơm ăn, áo mặc, ai cũng được học hành”. Chỉ đơn giản vậy thôi, chứ không như một số nhà "dân chủ" nào kia vì chia chác không đều mà lôi nhau ra mạt sát chửi bới, hay ngày ngày gõ cửa các Đại sứ quán trình "thư ngỏ" "nguyện thư" mong Việt Nam bị cấm vận, đưa vào danh sách những nước chú ý về tự do tôn giáo, dân quyền...

Hình ảnh Bác vui đùa với các cháu thiếu nhi, gặp gỡ cán bộ chiến sĩ, bà con nông dân, anh chị em công nhân, và những nơi Bác hoạt động đều cho thấy Người là của Nhân dân, con người ấy không tách rời khỏi Nhân dân.





Chẳng biết từ bao giờ mà Nhân dân đã gọi Người là "Bác Hồ" cái từ nó gần gũi quen thuộc quá phải không? Các nhà "dân chủ" ghen tị quá phải không? Khi mà cha ông chúng, lũ ngụy VNCH bị gọi là đám, thằng, bọn ngụy, tay sai, bù nhìn ...chứ chưa bao giờ được gọi bằng cái từ thân thiết như anh em ruột thịt như thế.

Tóm lại anh muốn "nhồi" vào đầu tay nhà báo kia mấy từ thế này:

Sống ở trên đời không nên so sánh, có câu "mọi sự so sánh là khập khiễng" vì vậy anh không so sánh Người với Lý Quang Diệu, Lê Nin, Mao hay Với Lincon hay Washington...vì họ là những bậc vĩ nhân của cả thế giới và trong quốc gia của họ thì họ lại càng được người dân tôn trọng. "Sự tột đỉnh ngu ngốc nhất của con người chính là mang mọi thứ ra so sánh" (chân lý của Mr. Hoàng Đức) mong rằng lần này tay Trung Bảo đó sẽ khôn ra.

Đảng Cộng Sản Việt Nam dưới sự lãnh đạo và rèn luyện của Chủ tịch Hồ Chí Minh đã đi từ hết thắng lợi này đến thắng lợi khác, Việt Nam từ một nước thuộc địa đã trở thành một quốc gia độc lập, giờ đây thì anh với các chú được ngồi gõ phím lên mạng chém gió phần phật vậy mà các chú đang hòng đưa đất nước vào tình thế bất ổn như Thái, UKraina, hay như bên Yemen, Syri, Ai cập, Iraq...cũng chỉ vì cái sự ngu dốt và hèn hạ, thiếu bản lĩnh của chính mình. Ngu dốt ở chỗ tự biến mình thành tay sai cho ngoại bang, hèn hạ ở chỗ các chú chẳng từ thủ đoạn bỉ ổi nào để xuyên tạc, hạ bệ, bóp méo sự kiện, nhân vật lịch sử, hay việc các chú lợi dụng đám tang nhà người cũng chính là sự hèn hạ đến ghê tởm, thiếu bản lĩnh ở chỗ các chú chỉ dám ném đá dấu tay chứ không dám đối thoại trực tiếp với chính những người có trách nhiệm, đó là hành vi của kẻ tiểu nhân.
Anh nói thế chắc chú "khó ở" nhưng thôi mặc chú , anh nói thế hết nước hết cái rồi, với loại chú thì anh mong chú hiểu được nửa bài là anh mừng.

Tư liệu về Lý Quang Diệu muốn biết thêm thì nên đọc, ông ấy cũng không phải dạng vừa đâu.

A ĐÂY RỒI! CÂY MÀ HÀ NỘI NÊN TRỒNG


Tôi đã cố liên lạc với bầu Đức, lúc 12h ông bảo "tôi đang ăn cơm, chút chú gọi lại". Lúc 13h tôi gọi lại thì ổng nói đang bận chặt mía bên Lào. Liên hệ với mấy ông chuyên gia săn gốc cây thì được trả lời "đm kiểm lâm đang vây....tút..tút".

Thất vọng! Thế là tôi mò mẫm lên Internet và kết quả:"Vàng Tâm hay Mỡ thực ra là một" và "Vàng Tâm có vài loại".

Trước sự phản đối của dư luận, chính quyền tp Hà Nội đã tạm ngưng công việc. Dư luận cho rằng cây Vàng Tâm lâu phát triển nên tôi đã vắt não suy nghĩ!!! Và cuối cùng cũng tìm được cây thay thế có giá trị kinh tế hơn hẳn cây Vàng Tâm và đặc biệt phát triển nhanh, đó là cây:

CHUỐI!

Hãy nghĩ mà xem! Cái lợi từ cây chuối là khủng khiếp, không thể nào thống kê đầy đủ được.

Cây Vàng Tâm mất 20 năm để gọi là trưởng thành nhưng cây chuối thì chỉ cần ...2 tháng => nhanh hưởng thụ.

Mỗi năm lại thu hoạch trái được 5 buồng/1 bụi chuối => kinh tế phát triển.

Lá vàng tâm dài khoảng 12 đến 15 cm, trong khi lá chuối dài 1,2 đến 1,5m =>Chuối mát hơn.

Trưa hè cụ bà cụ ông mang chè thái nguyên ra gốc chuối uống và trò chuyện => giữ được....chân quê.

Tối xuống thì trai gái ra đây tâm sự yêu đương rồi tiện tay bẻ chuối ăn => làng Vũ Đại sẽ được nhớ mãi.

Khi có bão, chuối sẽ gãy ngang mà không làm bẹp xe chết người => an toàn tuyệt đối.

Sau khi bão qua, ta chặt ngang nó nó sẽ tự phục hồi=> không tiêu tốn thêm ngân sách.

Thân chuối già thì chặt về phát cho nông dân miễn phí để cho gà vịt heo ăn.

Trường hợp thiên tai mất mùa thì củ chuối là một loại thực phẩm giàu dinh dưỡng => tránh được nạn đói như năm 1945

Du khách sẽ đến nườm nượp vì một thành phố đặc biệt, không nơi nào sánh bằng => tạo công ăn việc làm cho người dân.

Những ngày lũ về thì chuối có thể là phao cứu sinh.

....Vv và vv

Ai chọn cây chuối như tôi thì like!


fb: Ngoc Lam Nguyen


 

NƯỚC MỸ THẾ NÀY CÓ XEM LÀ VI PHẠM QUYỀN CON NGƯỜI KHÔNG NHỈ?

Người Mỹ bị giám sát bằng "hộp bẩn" hàng chục năm qua

Thiết bị này, được gọi là "hộp bẩn" (dirtbox), được dư luận Mỹ biết đến lần đầu năm 2014 nhưng giờ họ mới biết đến cái bắt tay giữa CIA và Cục Cảnh sát Mỹ (trực thuộc Bộ Tư pháp).

Thứ Hai, 30 tháng 3, 2015

BÁO PETROTIME BỊ CHỬI LÀ ĐÁNG LẮM

Nhà báo nói láo ăn tiền...


Đó là câu nói dân gian về nghề báo, đúng hơn là một "bộ phận không nhỏ" những người hành nghề báo chí, truyền thông. Còn có một câu tương tự nữa là "nhà văn nói láo, nhà báo nói điêu". Chẳng rõ những câu cửa miệng này có từ bao giờ, nhưng chắc chắn một điều là có từ rất lâu rồi, chí ít là cách đây mười mấy năm, khi tôi còn là sinh viên, làm CTV cho 1 tờ báo của giới HSSV, đã nghe đến nó. Hồi đấy thì cũng chỉ nghĩ đây là câu nói do kẻ nào thù ghét nghề báo, đơm điều đặt chuyện ra thôi, vì bản thân mình lúc đó cũng dính tí nghề báo mà có thấy "nói láo ngậm tiền" được đâu. Nhưng dần dà theo năm tháng, nhất là khi báo mạng bùng nổ thì tôi nhận ra, người ta nói thế ... còn nhẹ! Ví dụ như cái bài viết này của Petrotimes: "Cây xanh thủ đô lại được "DLV" mang ra làm cái cớ!". 
(http://webcache.googleusercontent.com/search?q=cache%3Ahttp%3A%2F%2Fcache.nevkontakte.com%2Fproxy.html#!go/http%3A%2F%2Fpetrotimes.vn%2Fnews%2Fvn%2Fdam-luan-doi-thoai%2Fcay-xanh-thu-do-lai-bi-dlv-mang-ra-lam-cai-co.html) (*)

Trong một bài viết ngắn, chưa tới 500 từ, nhưng các phóng viên (không (dám) ghi rõ tên tác giả mà chỉ để là "nhóm phóng viên (tổng hợp)"), đã đưa ra một loạt thông tin bịa đặt. Ngay trong câu đầu tiên, họ viết: "Sau vụ ngăn cản thân nhân các liệt sỹ Gạc Ma tưởng niệm ở tượng đài Lý Thái Tổ thì một lần nữa, nhóm DLV (có thể gọi là dư luận viên) lại lợi dụng vấn đề mà người dân đang quan tâm để phục vụ cho mục đích của mình.".

Về vấn đề "DLV ngăn cản tưởng niệm" thì tôi cũng đã nói rõ trong 2 bài viết:Các bài báo về "dư luận viên": "kền kền" và "một nửa sự thật"! và "Báo GDVN và bài viết "không thể chấp nhận được!". Thế nhưng bài báo của Petrotimes không những cố tình nhai lại luận điệu sai lệch đó mà còn bổ sung thêm một thông tin xuyên tạc là: "ngăn cản thân nhân các liệt sỹ Gạc Ma". Ô hay, thân nhân liệt sỹ nào thế? Petrotimes có thể vui lòng cho biết được không?

Tiếp theo các tác giả khẳng định: "Theo ghi nhận, những người này mặc áo có dòng chữ "DLV", đây cũng là những người đã tụ tập tại tượng đài Lý Thái Tổ ngăn cản việc đặt vòng hoa tưởng niệm các chiến sỹ hy sinh trong vụ đánh chiếm đảo Gạc Ma vào đầu tháng 3 vừa qua.". Các tác giả "ghi nhận" (tức có mặt tại hiện trường và chứng kiến?) nhưng trong cả loạt ảnh của bài báo, không hề có một tấm ảnh nào về "những người mặc áo "DLV"". Thật ra những người mặc áo "DLV" này, nhờ ơn moi móc đổi trắng thay đen của các vị "lều báo", đã tỉnh ra rồi, nên họ "di ... ái" vào việc "ăn cơm nhà vác tù và hàng tổng" để bị chửi oan nữa. Dù rằng, họ biết tỏng tòng tong về cái vụ "xuống đường khóc cây" này từ trước khi nó diễn ra rồi. Thay vào đó, những "gương mặt thân quen" mà các vị tác giả gọi là "DLV" ấy lại toàn là những người được các vị ca ngợi là "người yêu nước" trong các bài báo trước mà thôi! Có vẻ như các phóng viên máy lạnh này không hề có một chút ý thức gì về những gì mình viết, không phân biệt được nổi các đối tượng mà mình nhắm tới. Phải chăng đó là triệu chứng quáng gà của một "bộ phận không nhỏ" người làm truyền thông hiện nay?

Một lời kêu gọi của "những người yêu nước" (trong mắt lều báo) trên Facebook.

Được biết tổng biên tập của trang Petrotimes, một tờ báo ngành dầu khí, là một vị đeo hàm đại tá ngành công an - an ninh. Do đó, thật là lạ khi mà tờ báo lại có những bài viết, những phóng viên không thể phân biệt được "địch", được "ta" như vậy. Điều này làm tôi nhớ lại bài viết "An ninh kiểu này không khéo thì bán cả nước!" ngay trên blog này. Vả lại, trong bối cảnh các tập đoàn, công ty nhà nước phải thực hiện tái cơ cấu, tập trung vào những ngành cốt lõi của mình, việc một tờ báo ngành chạy đua theo trào lưu giật gân, câu khách, viết gấp, viết vội, viết không cần kiểm chứng, nghĩ suy,... như vậy, phải chăng là đang làm sai chức năng của mình? Hy vọng các vị lãnh đạo tờ báo sẽ sớm biết cách khắc phục.
-------
(*) Có lẽ do nhận được nhiều phản ứng từ bạn đọc, Petrotimes đã lẳng lặng gỡ bỏ bài viết này. Các bạn có thể xem bản đã được chỉnh sửa lần 1 trong link webcache: 
http://webcache.googleusercontent.com/search?q=cache%3Ahttp%3A%2F%2Fcache.nevkontakte.com%2Fproxy.html#!go/http%3A%2F%2Fpetrotimes.vn%2Fnews%2Fvn%2Fdam-luan-doi-thoai%2Fcay-xanh-thu-do-lai-bi-dlv-mang-ra-lam-cai-co.html.

MỘT SỐ HÌNH ẢNH VỀ NHỮNG "CON TẮC KÈ" QUA MẮT "LỀU BÁO": Từ "người yêu nước" thành "DLV" trong vòng 2 tuần lễ! 



=== Nhấn vào đây để tìm bài viết này trên google ===

DLV@