Ly khai đang chiếm toàn bộ chiến trường, còn Nga làm chủ bàn đàm phán, nhưng đó không phải là nỗi sợ đích thực của nước Mỹ.
Chiến
trường quyết định...
Sau
khi giành được Debaltsevo - thành phố chiến lược và là chảo lửa giao tranh suốt
nhiều ngày qua, phe ly khai ở Ukraine chưa tỏ ra dấu hiệu nào cho thấy họ muốn
dừng lại trong việc mở rộng diện tích kiểm soát của mình.
Theo
thông tin mà Cộng hòa nhân dân Donetsk tự xưng tuyên bố thì họ đã giải phóng
thêm hai ngôi làng Pishevik và Pavlopol. Hai địa điểm này thuộc vùng Novoazovsk,
tỉnh Donetsk, và nằm gần Mariupol về phía Đông Bắc.
Trong
khi đó, Kiev cáo buộc việc ly khai mở rộng phạm vi kiểm soát các vùng dân cư gần
Mariupol là bàn đạp để họ mở rộng các cuộc tấn công nhằm vào thành phố cảng
này.
Phát
ngôn viên quân đội Ukraine, ông Vlady Seleznyov đã thông tin rằng tất cả các vị
trí của quân đội Ukraine đều bị bắn phá. Giữa hai bên Kiev, Donbass chưa hề có
cuộc thảo luận nào xung quanh việc rút vũ khí hạng nặng ở khu vực
này.
Có
thể thấy rằng, với chiến thắng ở Debaltsevo, ly khai Ukraine đã nối liền một dải
Donetsk, Lugansk, tạo thành một mặt trận vững chắc. Và Mariupol bị uy hiếp là
điều không khó dự đoán. Bởi trước đó, thủ lĩnh của Donetsk đã tuyên bố họ sẽ
chiếm Mariupol, giải cứu cho những người sắc tộc Nga ở đây, sau khi họ giải
phóng được Debaltsevo.

Quân
ly khai ở Debaltsevo
Quân ly
khai ở Debaltsevo
Với
thế làm chủ chiến trường của Donbass, Nga cũng ung dung trên bàn đàm phán với cả
Ukraine, Pháp, Đức với thế người làm chủ của cuộc chơi.
Ukraine
càng ngày càng rơi vào tình trạng bất lực khi không thể ngăn chặn được thế tấn
công của ly khai trên chiến trường, Kiev bắt đầu tìm đến những sách lược câu
giờ, mà Liên hợp quốc trở thành nơi cầu viện khả dĩ nhất vào lúc
này.
Ngày
23/2, Ngoại trưởng Pavel Klimkin đã đại diện cho phái đoàn Ukraine thảo luận với
các thành viên của Hội đồng Bảo an Liên hợp quốc về vấn đề triển khai lực lượng
gìn giữ hòa bình tại miền Đông đang diễn ra chiến sự.
Lý
do để Kiev kêu gọi sự tham gia của lực lượng gìn giữ hòa bình đó là thỏa thuận
Minsk đang không được tuân thủ, và Kiev vẫn phải tự vệ trước những đòn tấn công
ồ ạt của phe ly khai. Họ mong rằng quân gìn giữ hòa bình có thể sớm triển khai
và có tác động trực tiếp vào vấn đề thực thi thỏa thuận này.
Sự
phân rã của EU
Thực
tế thì thỏa thuận Minsk mang lại cho Nga nhiều quyền lợi hơn là phương Tây, tuy
nhiên, nó đang là cứu cánh duy nhất cho không chỉ Ukraine và EU. Ukraine dựa vào
Misnk để ngăn chặn sự mở rộng kiểm soát lãnh thổ mà trên thực tế ly khai đang
chiếm giữ, còn EU thì trông vào Minsk để sớm có thể kết thúc cục diện khủng
hoảng này và nối lại những lợi ích kinh tế với Nga đang bị chia rẽ sau khi áp
đặt các lệnh trừng phạt.
Có
thể thấy rằng, bản thân nội bộ EU đang phân rã mạnh mẽ theo hai hướng: một là
hòa giải với Nga theo thỏa thuận Minsk, và hướng còn lại, theo đuổi Mỹ để tiếp
tục có những cuộc tranh giành, đối đầu sống còn với nước Nga.
Những
ngày vừa qua, sự phân rã của EU đã được thể hiện rất rõ giữa ba cường quốc châu
Âu là Anh, Pháp, Đức, họ đều là những đồng minh thân cận của
Mỹ.
Khi
Washington liên tiếp chỉ trích Moscow về sự can thiệp của họ với hiện trạng
chiến trường Ukraine, và để ngỏ các khả năng gia tăng trừng phạt kinh tế lên
nước Nga, đồng thời viện trợ tiền và vũ khí cho Ukraine, thì chỉ có một mình
nước Anh đáp lời chính sách của Mỹ.
Pháp và
Đức đang chung quan điểm và hướng về sự hòa giải với nước Nga để đảm bảo những
lợi ích của mình
Thủ
tướng David Cameron đã đăng đàn họp báo và tuyên bố rằng nước Anh sẽ áp đặt các
biện pháp trừng phạt gia tăng, và xem xét việc cùng Mỹ viện trợ vũ khí cho
Ukraine nếu như chiến sự vẫn tiếp tục diễn ra. Anh còn cho rằng những gì đang
diễn ra trên chiến trường là kết quả của một chuỗi hành động phi pháp của Nga,
và họ phải trả giá cho những hành động đó.
Trong
khi đó, ngược lại với những gì Anh tuyên bố, Pháp và Đức có những khẳng định
chắc như đinh đóntg cột rằng Minsk là cơ hội cuối cùng để giải quyết khủng
hoảng, và sẽ không có việc viện trợ vũ khí hay gia tăng trừng phạt. Những hành
động này chỉ khiến Ukraine thêm hỗn loạn và ảnh hưởng tới an ninh của cả châu
lục.
Thậm
chí, khi Anh tuyên bố họ nắm đầy đủ bằng chứng về việc vũ khí Nga đã tham chiến
ở miền Đông, thì Pháp thẳng thừng phản đối. Tổng thống Pháp Francois Hollande đã
cho rằng Paris không có bằng chứng nào trong tay để chứng minh Moscow đã viện
trợ vũ khí cho ly khai Donbass.
Điều
đáng chú ý nhất trong sự phân rã của EU, đó là bốn bên Đức, Pháp, Nga, Ukraine
tiếp tục họp bàn về vấn đề thực hiện thỏa thuận Minsk. Và Đức, Pháp đã chứng tỏ
sự xuống nước đến hết mức của mình khi cuộc hội đàm lần này là nơi để các bên
nói hết những lý do vì sao chưa thể ngừng bắn và tìm cách giải quyết. Tất nhiên
khi đang ở thế làm chủ chiến trường, Đức, Pháp sẽ tìm mọi cách ép Ukraine tuân
theo những yêu cầu mà Nga đưa ra.
Sở
dĩ việc Đức, Pháp nôn nóng thực hiện thỏa thuận Minsk, bất chấp việc phải xuống
nước trước Nga đều xuất phát từ việc các bên quan điểm thế nào về lợi ích cốt
lõi. Trong vấn đề này, Ukraine là lợi ích cốt lõi của Nga. Và khi cách mạng màu
xảy ra ở Kiev, Moscow buộc phải đấu đến cùng để bảo vệ quyền lợi địa chính trị,
kinh tế, vị thế của mình.
Lính ly
khai ở Donetsk
Trong
khi đó, Đức, Pháp không có lợi ích cốt lõi nào ở Ukraine. Trong cuộc chiến tại
Iraq, Afghanistan, Libya... Sở dĩ Pháp có thể cùng Mỹ triển khai quân để tham
chiến bởi những món lợi mà các mỏ dầu tại đây mang lại là vô cùng hấp dẫn. Nhưng
Ukraine không đem lại điều gì ngoài một đất nước bên bờ vực vỡ nợ, và thiệt hại
cả chục tỉ USD khi cắt đứt quan hệ hợp tác kinh tế với Nga thông qua các lệnh
trừng phạt.
Lợi
ích cốt lõi của Pháp, Đức bị xâm phạm, trong khi lợi ích của Mỹ tại đây không hề
bị động chạm, đó là lý giải cho việc hai cường quốc, hai đồng minh thân cận
không còn muốn theo chân Mỹ trong cuộc chính biến lần này.
Ba
nước Anh, Pháp, Đức đã bắt đầu chia làm hai phe rõ rệt, trong khi đó, những
thành viên còn lại của EU như Tây Ban Nha, Italy, Thổ Nhĩ Kỳ, Hà Lan, Thụy
Điển... đều bàng quan và không hề quan tâm đến cuộc khủng hoảng ở Ukraine. Họ
đang quan tâm đến bản thân mình nhiều hơn, khi tất cả đều đang nợ ngập đầu hoặc
kinh tế tăng trưởng chậm.
Nỗi
sợ của nước Mỹ
Không
phải ly khai lấn lướt trên chiến trường, hay Nga thượng phong trên bàn đàm phán
là điều khiến Mỹ lo ngại, mà chính sự phân rã rõ rệt của EU mới là điều khiến
cường quốc số một thế giới này như ngồi trên đống lửa.
Có
thể thấy rằng sự chi phối của Mỹ với châu Âu, đặc biệt với các cường quốc của
châu lục này từ sau chiến tranh thế giới lần thứ hai đến nay gần như là tuyệt
đối. Song cuộc khủng hoảng Ukraine đã để lộ ra hàng loạt kẽ hở trong quyền lực
tuyệt đối đó. Washington đã nhận ra rằng những người đồng minh thân cận nhất
cũng hoàn toàn có thể bỏ rơi họ trong một thế giới đa cực.
Lính
Ukraine trong một chốt chặn gần Mariupol
Mỹ
càng rùng mình hơn khi lời diễn văn của ông Putin ngày Crimea sáp nhập vào Nga
(tháng 3/2014) bắt đầu ứng nghiệm: "Thế giới đơn cực đã chính thức chấm dứt từ
thời điểm này, và Mỹ không còn có thể chi phối được các quốc gia khác, kể cả
đồng minh của họ. Sự đa cực thực sự đang được hình thành."
Vai
trò thống trị thế giới của Mỹ đang thực sự lung lay, không nói đến tương lai xa
xôi, chỉ những điểm nóng trước mắt cũng sẽ khiến Washington khó
xử.
Ukraine
đã lớn tiếng nói về đòi lại Crimea, về chiến tranh tổng lực với Nga. Mỹ và Anh
vẫn đang tìm cách hậu thuẫn cho tư tưởng đó của Kiev. Nhưng Putin đã trở lời nhẹ
nhàng đầy quyết đoán rằng "điều đó không thể xảy ra." Moscow thừa sức nhìn ra
mâu thuẫn giữa Mỹ - EU, và tìm mọi cách khắc sâu vào mâu thuẫn ấy, không để cho
hai người bạn tìm lại những con đường chung về quan điểm.
Sự
chán Mỹ sẽ dần ngấm vào trong tư tưởng của những quốc gia bạn bè. Chỉ với một
tàu sân bay Mistral, đã có những Nghị sĩ của Pháp chỉ trích chính phủ và kêu gọi
Paris nên rút khỏi NATO. Đây chính là mầm mống của đại loạn, ảnh hưởng trực tiếp
đến vị thế của Washington trên bàn cờ thế giới.
Theo Đỗ Minh
Tú
Đất
Việ
Chiến
trường quyết định...
Sau
khi giành được Debaltsevo - thành phố chiến lược và là chảo lửa giao tranh suốt
nhiều ngày qua, phe ly khai ở Ukraine chưa tỏ ra dấu hiệu nào cho thấy họ muốn
dừng lại trong việc mở rộng diện tích kiểm soát của mình.
Theo
thông tin mà Cộng hòa nhân dân Donetsk tự xưng tuyên bố thì họ đã giải phóng
thêm hai ngôi làng Pishevik và Pavlopol. Hai địa điểm này thuộc vùng Novoazovsk,
tỉnh Donetsk, và nằm gần Mariupol về phía Đông Bắc.
Trong
khi đó, Kiev cáo buộc việc ly khai mở rộng phạm vi kiểm soát các vùng dân cư gần
Mariupol là bàn đạp để họ mở rộng các cuộc tấn công nhằm vào thành phố cảng
này.
Phát
ngôn viên quân đội Ukraine, ông Vlady Seleznyov đã thông tin rằng tất cả các vị
trí của quân đội Ukraine đều bị bắn phá. Giữa hai bên Kiev, Donbass chưa hề có
cuộc thảo luận nào xung quanh việc rút vũ khí hạng nặng ở khu vực
này.
Có
thể thấy rằng, với chiến thắng ở Debaltsevo, ly khai Ukraine đã nối liền một dải
Donetsk, Lugansk, tạo thành một mặt trận vững chắc. Và Mariupol bị uy hiếp là
điều không khó dự đoán. Bởi trước đó, thủ lĩnh của Donetsk đã tuyên bố họ sẽ
chiếm Mariupol, giải cứu cho những người sắc tộc Nga ở đây, sau khi họ giải
phóng được Debaltsevo.
|
|
| Quân ly khai ở Debaltsevo |
Quân ly
khai ở Debaltsevo
Với
thế làm chủ chiến trường của Donbass, Nga cũng ung dung trên bàn đàm phán với cả
Ukraine, Pháp, Đức với thế người làm chủ của cuộc chơi.
Ukraine
càng ngày càng rơi vào tình trạng bất lực khi không thể ngăn chặn được thế tấn
công của ly khai trên chiến trường, Kiev bắt đầu tìm đến những sách lược câu
giờ, mà Liên hợp quốc trở thành nơi cầu viện khả dĩ nhất vào lúc
này.
Ngày
23/2, Ngoại trưởng Pavel Klimkin đã đại diện cho phái đoàn Ukraine thảo luận với
các thành viên của Hội đồng Bảo an Liên hợp quốc về vấn đề triển khai lực lượng
gìn giữ hòa bình tại miền Đông đang diễn ra chiến sự.
Lý
do để Kiev kêu gọi sự tham gia của lực lượng gìn giữ hòa bình đó là thỏa thuận
Minsk đang không được tuân thủ, và Kiev vẫn phải tự vệ trước những đòn tấn công
ồ ạt của phe ly khai. Họ mong rằng quân gìn giữ hòa bình có thể sớm triển khai
và có tác động trực tiếp vào vấn đề thực thi thỏa thuận này.
Sự
phân rã của EU
Thực
tế thì thỏa thuận Minsk mang lại cho Nga nhiều quyền lợi hơn là phương Tây, tuy
nhiên, nó đang là cứu cánh duy nhất cho không chỉ Ukraine và EU. Ukraine dựa vào
Misnk để ngăn chặn sự mở rộng kiểm soát lãnh thổ mà trên thực tế ly khai đang
chiếm giữ, còn EU thì trông vào Minsk để sớm có thể kết thúc cục diện khủng
hoảng này và nối lại những lợi ích kinh tế với Nga đang bị chia rẽ sau khi áp
đặt các lệnh trừng phạt.
Có
thể thấy rằng, bản thân nội bộ EU đang phân rã mạnh mẽ theo hai hướng: một là
hòa giải với Nga theo thỏa thuận Minsk, và hướng còn lại, theo đuổi Mỹ để tiếp
tục có những cuộc tranh giành, đối đầu sống còn với nước Nga.
Những
ngày vừa qua, sự phân rã của EU đã được thể hiện rất rõ giữa ba cường quốc châu
Âu là Anh, Pháp, Đức, họ đều là những đồng minh thân cận của
Mỹ.
Khi
Washington liên tiếp chỉ trích Moscow về sự can thiệp của họ với hiện trạng
chiến trường Ukraine, và để ngỏ các khả năng gia tăng trừng phạt kinh tế lên
nước Nga, đồng thời viện trợ tiền và vũ khí cho Ukraine, thì chỉ có một mình
nước Anh đáp lời chính sách của Mỹ.
Pháp và
Đức đang chung quan điểm và hướng về sự hòa giải với nước Nga để đảm bảo những
lợi ích của mình
Thủ
tướng David Cameron đã đăng đàn họp báo và tuyên bố rằng nước Anh sẽ áp đặt các
biện pháp trừng phạt gia tăng, và xem xét việc cùng Mỹ viện trợ vũ khí cho
Ukraine nếu như chiến sự vẫn tiếp tục diễn ra. Anh còn cho rằng những gì đang
diễn ra trên chiến trường là kết quả của một chuỗi hành động phi pháp của Nga,
và họ phải trả giá cho những hành động đó.
Trong
khi đó, ngược lại với những gì Anh tuyên bố, Pháp và Đức có những khẳng định
chắc như đinh đóntg cột rằng Minsk là cơ hội cuối cùng để giải quyết khủng
hoảng, và sẽ không có việc viện trợ vũ khí hay gia tăng trừng phạt. Những hành
động này chỉ khiến Ukraine thêm hỗn loạn và ảnh hưởng tới an ninh của cả châu
lục.
Thậm
chí, khi Anh tuyên bố họ nắm đầy đủ bằng chứng về việc vũ khí Nga đã tham chiến
ở miền Đông, thì Pháp thẳng thừng phản đối. Tổng thống Pháp Francois Hollande đã
cho rằng Paris không có bằng chứng nào trong tay để chứng minh Moscow đã viện
trợ vũ khí cho ly khai Donbass.
Điều
đáng chú ý nhất trong sự phân rã của EU, đó là bốn bên Đức, Pháp, Nga, Ukraine
tiếp tục họp bàn về vấn đề thực hiện thỏa thuận Minsk. Và Đức, Pháp đã chứng tỏ
sự xuống nước đến hết mức của mình khi cuộc hội đàm lần này là nơi để các bên
nói hết những lý do vì sao chưa thể ngừng bắn và tìm cách giải quyết. Tất nhiên
khi đang ở thế làm chủ chiến trường, Đức, Pháp sẽ tìm mọi cách ép Ukraine tuân
theo những yêu cầu mà Nga đưa ra.
Sở
dĩ việc Đức, Pháp nôn nóng thực hiện thỏa thuận Minsk, bất chấp việc phải xuống
nước trước Nga đều xuất phát từ việc các bên quan điểm thế nào về lợi ích cốt
lõi. Trong vấn đề này, Ukraine là lợi ích cốt lõi của Nga. Và khi cách mạng màu
xảy ra ở Kiev, Moscow buộc phải đấu đến cùng để bảo vệ quyền lợi địa chính trị,
kinh tế, vị thế của mình.
Lính ly
khai ở Donetsk
Trong
khi đó, Đức, Pháp không có lợi ích cốt lõi nào ở Ukraine. Trong cuộc chiến tại
Iraq, Afghanistan, Libya... Sở dĩ Pháp có thể cùng Mỹ triển khai quân để tham
chiến bởi những món lợi mà các mỏ dầu tại đây mang lại là vô cùng hấp dẫn. Nhưng
Ukraine không đem lại điều gì ngoài một đất nước bên bờ vực vỡ nợ, và thiệt hại
cả chục tỉ USD khi cắt đứt quan hệ hợp tác kinh tế với Nga thông qua các lệnh
trừng phạt.
Lợi
ích cốt lõi của Pháp, Đức bị xâm phạm, trong khi lợi ích của Mỹ tại đây không hề
bị động chạm, đó là lý giải cho việc hai cường quốc, hai đồng minh thân cận
không còn muốn theo chân Mỹ trong cuộc chính biến lần này.
Ba
nước Anh, Pháp, Đức đã bắt đầu chia làm hai phe rõ rệt, trong khi đó, những
thành viên còn lại của EU như Tây Ban Nha, Italy, Thổ Nhĩ Kỳ, Hà Lan, Thụy
Điển... đều bàng quan và không hề quan tâm đến cuộc khủng hoảng ở Ukraine. Họ
đang quan tâm đến bản thân mình nhiều hơn, khi tất cả đều đang nợ ngập đầu hoặc
kinh tế tăng trưởng chậm.
Nỗi
sợ của nước Mỹ
Không
phải ly khai lấn lướt trên chiến trường, hay Nga thượng phong trên bàn đàm phán
là điều khiến Mỹ lo ngại, mà chính sự phân rã rõ rệt của EU mới là điều khiến
cường quốc số một thế giới này như ngồi trên đống lửa.
Có
thể thấy rằng sự chi phối của Mỹ với châu Âu, đặc biệt với các cường quốc của
châu lục này từ sau chiến tranh thế giới lần thứ hai đến nay gần như là tuyệt
đối. Song cuộc khủng hoảng Ukraine đã để lộ ra hàng loạt kẽ hở trong quyền lực
tuyệt đối đó. Washington đã nhận ra rằng những người đồng minh thân cận nhất
cũng hoàn toàn có thể bỏ rơi họ trong một thế giới đa cực.
Lính
Ukraine trong một chốt chặn gần Mariupol
Mỹ
càng rùng mình hơn khi lời diễn văn của ông Putin ngày Crimea sáp nhập vào Nga
(tháng 3/2014) bắt đầu ứng nghiệm: "Thế giới đơn cực đã chính thức chấm dứt từ
thời điểm này, và Mỹ không còn có thể chi phối được các quốc gia khác, kể cả
đồng minh của họ. Sự đa cực thực sự đang được hình thành."
Vai
trò thống trị thế giới của Mỹ đang thực sự lung lay, không nói đến tương lai xa
xôi, chỉ những điểm nóng trước mắt cũng sẽ khiến Washington khó
xử.
Ukraine
đã lớn tiếng nói về đòi lại Crimea, về chiến tranh tổng lực với Nga. Mỹ và Anh
vẫn đang tìm cách hậu thuẫn cho tư tưởng đó của Kiev. Nhưng Putin đã trở lời nhẹ
nhàng đầy quyết đoán rằng "điều đó không thể xảy ra." Moscow thừa sức nhìn ra
mâu thuẫn giữa Mỹ - EU, và tìm mọi cách khắc sâu vào mâu thuẫn ấy, không để cho
hai người bạn tìm lại những con đường chung về quan điểm.
Sự
chán Mỹ sẽ dần ngấm vào trong tư tưởng của những quốc gia bạn bè. Chỉ với một
tàu sân bay Mistral, đã có những Nghị sĩ của Pháp chỉ trích chính phủ và kêu gọi
Paris nên rút khỏi NATO. Đây chính là mầm mống của đại loạn, ảnh hưởng trực tiếp
đến vị thế của Washington trên bàn cờ thế giới.
Theo Đỗ Minh
Tú
Đất
Việ
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét