Thứ Sáu, 27 tháng 2, 2015

NHÂN CÁCH CỦA HUY ĐỨC OSIN QUA CON MẮT CÁC NHÀ BÁO

LâmTrực@



Mấy ngày qua, Osin Huy Đức liên tục có những entry phủ nhận những nỗ lực của nhân dân ta trong cuộc chiến tranh đánh đuổi ngoại xâm, đào bới quá khứ, chia rẽ đoàn kết nội bộ đảng cộng sản, và trực tiếp công kích lãnh đạo đảng, nhà nước, trong đó có cả chủ tịch Hồ Chí Minh và Đại tướng Võ Nguyên Giáp.

Trong entry có tên "Quốc phụ và Quốc sư", Huy Đức đã tìm cách hạ bệ cụ Vũ Khiêu cùng ông Nông Đức Mạnh với lời lẽ của những kẻ mất dạy: "Có lẽ những chức tước đã kinh qua và những danh hiệu "cao quý nhất" mà Chế độ đã gắn cho GS Vũ Khiêu không những làm công chúng mà chính ông cũng choáng ngợp và tưởng thật. Khi ngồi trên cái ngai vàng hàng nhái đó để tiếp khách chính thức, có chụp ảnh (có thể còn quay phim), chắc chắn ông Mạnh không nhận ra thân phận của một "hoàng đế cởi truồng". Nhưng vàng, thau thì không bao giờ lẫn lộn. Khi xuất hiện trước công chúng, những công dân trưởng thành đã chỉ ra sự tồng ngồng của họ.

Sau thất bại của "Táo quân" tưởng không có gì vui. Sau những cuộc cười đau bụng tưởng đã có gì vui. Nhưng đời chẳng có gì vui. Văn chương như Vũ Khiêu mà biết bao năm qua vẫn được không ít người tôn là "quốc sư", vẫn được không ít người trông coi đình đền miếu mão mời viết văn bia; Văn hóa như Nông Đức Mạnh mà vẫn có thể làm Chủ tịch Quốc hội tới 9 năm, vẫn làm Tổng bí thư tới 10 năm... thì, đất nước không như thế này mới lạ".

Trong entry nói về ông Lê Trọng Nghĩa, Huy Đức khoét sâu mâu thuẫn nảy sinh trong thời kỳ "xét lại". Đồng ý rằng, trong suốt tiến trình cách mạng, nhưng sai lầm có thể sẽ xảy ra, nhưng cũng cần phải thấy rằng, chúng ta không thể giải phóng dân tộc, đánh đuổi được ngoại xâm nếu chỉ có những sai lầm như Huy Đức muốn thổi phồng lên. Trong câu chuyện "Xét lại", vẫn còn đó nhiều uẩn khúc mà chúng ta chưa tỏ, trong khi đó Huy Đức viết trong Bên Thắng Cuộc và trên FB cũng mới chỉ là tin chưa hề kiểm chứng, đây là điều kiêng kỵ đối với một nhà báo tử tế. Điều cũng dễ nhận thấy, trong entry này, lẽ ra nên tập trung chia buồn cùng gia quyến ông Lê Trọng Nghĩa, thì Huy Đức lại tìm cách hạ bệ lãnh tụ Hồ Chí Minh và Võ Nguyên Giáp với những lời lẽ khó có thể tin lại xuất phát từ một nhà báo.

Ngay trong entry của mình, một nhà báo có nick facebook "Màu Thời Gian"đã có những nhận xét cực kỳ thẳng thắn. Xin được trích nguyên văn:

Càng ham đọc "Bên Thắng Cuộc" bao nhiêu thì giờ mình lại càng thêm ngán ngẩm về tác giả của nó bấy nhiêu, kẻ cứ phải gồng mình lên ra cái điều ta đây là dân "lề trái" hehe...

Triều đại nào chả có người tài đức và kẻ tiểu nhân, nếu có Quang Trung Lê Lợi thì cũng có Trần Ích Tắc, Lê Chiêu Thống... Lịch sử cận đại Việt Nam cũng không là ngoai lệ, chẳng có gì là lạ. Thế nhưng, đáng lẽ nên viết riêng 1 stt chia buồn về cái chết của cụ Lê Trọng Nghĩa thì Trương Huy San lại "gài" vào đó cái gọi là "thâm cung bí sử" của đảng cộng sản trong chiến tranh Việt Nam, điều mà người Việt Nam chẳng mấy ai lạ gì, chỉ trừ những kẻ quá ngây thơ!

Một người làm báo như Huy Đức, từng có nhiều cơ hội tiếp xúc với các nhân vật chóp bu cộng sản và sau này ở Mỹ mà chưa thấy lần nào anh ta bình luận gì về nguyên nhân của cuộc chiến Việt Nam 20 năm, hay anh ta cố tình né tránh để coi Chiến tranh Việt Nam thực sự là cuộc nội chiến chứ không phải là có "yếu tố nước ngoài"? Câu "giải phóng miền Nam mà không cần Hồ và Giáp .." đầy tính xách mé, láo xược, ko có cả phép lịch sự tối thiểu của 1 người cầm bút khi nhắc tên các nhân vật Lịch sử!

Lối viết của Huy Đức chỉ có giá trị thỏa mãn những con mắt hiếu kỳ, lười tư duy mà không hề có tính "phản biện" cho một xã hội dân chủ hay rút kinh nghiệm cho tương lai một dân tộc.

Có người từng ca ngợi Huy Đức có lối "viết mở", nhưng tôi thì thấy (chống + HĐ) chống cộng Huy Đức cũng chả dám mà dân chủ cũng chả ra dân chủ...chỉ là lối viết nhập nhèm, cơ hội, nhằm khoét sâu thêm cái hố hận thù giữa người Việt với nhau hoặc là để câu like (hết trích).

Đến đây, mình bỗng nhớ đến FBer Nguyễn Minh trong một entry nói về Bên Thắng Cuộc, đã phản ánh nhân cách của Huy Đức như một loài san hô: "SAN HÔ có cả bộ phận sinh dục có khả năng phun tinh trùng để tạo ra những quần thể SAN HÔ ở xa nơi nó sống.

Nói về chuyện ăn bẩn uống thỉu, người ta hay nghĩ ngay đến con bò ăn cỏ rồi thi thoảng ợ ra nhai lại, hoặc con chó ăn shit, thâm chí hình tượng hóa những kẻ đến lúc nôn ra còn cố sít răng để nước chảy ra, bã ở lại… để nuốt tiếp. Nhưng tất cả các loài đó đều vẫn có đường tiêu hóa và bài tiết riêng biệt, duy chỉ có SAN HÔ độc đáo ở khả năng ăn và bài tiết chung một mồm.

Tuy nhiên, có một điều mình chưa lý giải được. Không hiểu tại sao có nhiều người lại gọi nhà văn, nhà báo Osin Huy Đức là … SAN HÔ. Ngoài việc anh ấy tên là Trương Huy SAN và anh ấy bị HÔ, phải chăng vì khả năng đào bới, nhai nuốt... sau đó nhả ra cùng một sản phẩm là những câu chuyện hư cấu về lịch sử… theo đường mồm?".

Thiết nghĩ, không còn gì để nói về nhân cách của Trương Huy San. Nói theo lối của các cụ: Huy Đức ăn và ỉa đều bằng mồm.



Dưới đây là entry của Huy Đức Osin (Truong Huy San):
Một công thần đồng thời cũng là nạn nhân của Chế độ, đại tá Lê Trọng Nghĩa, Cục trưởng Quân Báo, vừa từ trần. Ông Nghĩa bị bắt vào ngày 6-1-1968 khi Mậu Thân sắp bắt đầu. Ông Nghĩa cùng với gần 30 nhân vật thân cận với Tướng Giáp bị Lê Đức Thọ bắt trong Chiến dịch Mậu Thân, khi cả Lê Duẩn và Lê Đức Thọ đều tin rằng có thể "giải phóng miền Nam" mà không cần Hồ, không cần Giáp (Hồ Chí Minh được đưa đi "nghỉ ngơi" ở Bắc Kinh từ tháng 9-1967; Võ Nguyễn Giáp bị đưa đi "chữa bệnh" ở Hungary từ tháng 7-1967).

Cũng như đại tá Lê Trọng Nghĩa, nhiều tướng, tá bị bắt là những người đã đóng vai trò quyết định trong việc lên kế hoạch tác chiến cho Mậu Thân như: Trung tướng Nguyễn Văn Vịnh (bị giam tại gia); đại tá Chánh văn phòng BQP Lê Minh Nghĩa; đại tá Chánh văn phòng Quân ủy Nguyễn Văn Hiếu (bị đưa ra khỏi Hà Nội); đại tá Cục trưởng tác chiến Đỗ Đức Kiên... Những người tuy không tham gia Mậu Thân nhưng cũng đang giữ các trọng trách ở Hà Nội và được coi là "thân" Tướng Giáp như thiếu tướng Đặng Kim Giang, PGĐ nxb Sự Thật Nguyễn Kiến Giang, TBT báo QĐND Hoàng Thế Dũng... cũng đã bị bắt. Tất cả đều chưa được giải oan tuy nhiều người sau đó có được bố trí công tác hoặc khôi phục chế độ trừ đại tá Lê Trọng Nghĩa.

Lê Trọng Nghĩa là một trong ba người lãnh đạo "cướp chính quyền" ở Hà Nội khi Hồ Chí Minh đang họp ở Tân Trào. Khác với các sĩ tướng tá "phò" Lê Đức Thọ, thường xuất thân từ tầng lớp nông dân, ít chữ, nhóm thân cận với Tướng Giáp đều là trí thức. Đại tá Lê Trọng Nghĩa học luật, giỏi tiếng Anh, tiếng Pháp. Ông là một người mưu lược và có một trí nhớ siêu việt. Ông giữ được sự minh mẫn cho tới những ngày cuối đời.

Đại tá Lê Trọng Nghĩa là trực ban tác chiến ở Tổng hành dinh trong ngày Tướng Trần Quý Hai ra lệnh tấn công tàu Maddox theo chủ trương của Lê Duẩn. Đại tá Nghĩa coi quyết định này của Lê Duẩn là một Tuyền Bố Chiến Tranh Trực Tiếp Với Mỹ. Ông là một trong những nhân chứng quan trọng nhất của Sách Bên Thắng Cuộc. Xin vĩnh biệt ông. Xin chia buồn cùng gia đình họa sĩ Nguyễn Thanh Bình.

Đây là bài của Huy Đức đăng trên BBC tiếng Việt: Ông Lê Trọng Nghĩa 'từ trần'

Đây là comment của Màu Thời Gian: Truong Huy San dường như đã tự làm mất đi thiện cảm của nhiều ng, trong đó có tôi về Bên Thắng Cuộc. Với tư cách 1 người làm báo, dù lề nào đi nữa cũng nên lịch sự khi gọi tên các nhân vật Lich sử. Câu "có thể "giải phóng miền Nam" mà không cần Hồ, không cần Giáp". nghe xếch mé quá, thua xa cả các sử gia Tây phương khi viết về Việt Nam.!! Hơn nữa, từng có nhiều cơ hội tiếp xúc với các nhân vật chóp bu cộng sản và sau này ở Mỹ mà chưa thấy lần nào Huy Đức bình luận về nguyên nhân của cuộc chiến Việt Nam 20 năm. Hay Huy Đức cố tình né tránh để coi Chiến tranh Việt Nam thực sự là cuộc nội chiến chứ ko phải là có "yếu tố nước ngoài "? Những thâm cung bí sử trong quá khứ của đảng cộng sản chỉ có giá trị thỏa mãn những con mắt hiếu kỳ, hoàn toàn không có giá trị tổng thể về cuộc chiến tranh này nhằm rút kinh nghiệm cho tương lai cho số phận 1 dân tộc. Thể chế chính trị nào, đảng phái nào không điều hành nổi đất nước ắt phải nhường ngôi, đó là qui luật bất biến...Trong khi đáng lẽ nên viết 1 stt thuần túy chia buồn về cái chết của cụ Lê Trọng Nghĩa thì lại nhân đó lồng vào quá khứ chỉ là cách để khoét sâu thêm cái hố hận thù giữa người Việt ... hoặc là để câu like!

Thứ Năm, 26 tháng 2, 2015

ẢNH VỆ TINH MỚI NHẤT 6 ĐẢO NHÂN TẠO TRUNG QUỐC ĐANG XÂY DỰNG TRÁI PHÉP TẠI TRƯỜNG SA

Ảnh vệ tinh mới nhất 6 đảo nhân tạo TQ đang xây dựng (cập nhật 01/2015)


Trung Quốc đang cải tạo mở rộng xây dựng 6 đảo nhân tạo trên tổng số 7 bãi ngầm san hô đã chiếm đóng: 

Bãi Ga Ven (Gaven Reefs)
15/11/2014



(ảnh Janes)Bãi Chữ Thập (Fiery Cross Reef)
15/11/2014

Bãi Gạc Ma (Johnson South Reef) 
12/11/2014
15/11/2014


Bãi Tư Nghĩa (Hughes Reef)
15/11/2014 
 
12/12/2014

Bãi Châu Viên (Cuarteron Reef)
15/11/2014

Bãi Vành Khăn (Mischief Reef)
19/01/2015

Nguồn: Amti.csis.org
Bãi Xu Bi (Subi Reef) không thấy ảnh xây dựng mới, căn cứ hiện tại:
 



Nguồn: Người Đồng Bằng

TIẾT CANH THƯ

Nhân chuyện lễ hội Chém Lợn, Tre Làng đăng bài "Tiết Canh Thư". Bài được chôm từ Củ Hành Blog. Chống chỉ định với những người dị ứng với lối văn dung tục.


Tiết canh thư

Kính gửi các cụ và dân làng Ném Thượng

Đầu thư, con phải kính các cụ rằng đúng ra con phải viết là "huyết thư". Dưng nghe như vậy nó hơi "dã man" như các nhà "đạo đức động vật học" đang lên tiếng chê bai làng Ném Thượng.

Nói "tiết canh thư" ấy là sáng nay con mới "nàm tí" và giờ mồm đang đỏ lòm tiết canh cũng như mùi rượu.

Bẩm các cụ.

Cái lễ hội Chém lợn của làng ta, con thấy nó cũng bình thường như bao cái lễ hội khác và chẳng có gì gọi là phản cảm, dã man, tàn bạo như bao nhà "đạo đức động vật học" đang kêu gào trên mớ báo chí lá cải và các mạng truyền thông cả.

Cái lễ hội ấy làm con nhớ đến cái hồi con còn bé, ở quê, cứ đến Tết, 3 -4 nhà lại tổ chức đụng lợn. Con lợn mua về, chọc tiết làm lông giữa bao ánh mắt háo hức, vui vẻ của lũ trẻ con ngồi như "chó hóng tát ao", máu lợn "đẫm sân đình" như anh Thanh Niên có nói (nhầm, đẫm vài cái cục gạch ngay dưới chỗ làm thịt con lợn) các cụ ạ.

Và, con thề rằng từ bé đến lớn con chả thấy thằng cha căng chú kiết nào nó chê rằng chọc tiết trước mặt con trẻ như vậy là phản cảm, là dã man …Thậm chí phần lớn còn khen rằng nó là một phong cảnh đầm ấm ngày Tết, tăng sự đoàn kết hàng xóm láng giềng… Thế mới tài.

Và con cũng biết rằng, cái tục chém lợn của làng ta, nó diễn lại cảnh cụ Thượng ngày trước khao quân, nhằm giáo dục người dân trong làng nhớ về truyền thống. Đồng thời, khích lệ người làng làm ăn trong dịp năm mới. Tất lẽ dĩ ngẫu, những nhà "đạo đức động vật học" tự động mò đến làng các cụ chứ chẳng phải các cụ mời mọc về làm gì.

Và con thấy rằng những người đang chê bai các cụ, từ vị đại diện động vật, đến các anh các chị trồng cải. Không thiếu vị đang ngày đêm săn lùng ngà voi, tê giác, nanh heo, d**i voọc … Thậm chí, còn cổ vũ một cách vô tư và nhiệt thành trên cái gọi là "báo chí" cho việc đánh bắt thuỷ hải sản đã được Nhà nước đưa vào Sách đỏ Việt Nam bằng ngôn từ hoa mỹ như "lộc trời cho" "cá khủng"…

Ấy vậy mà bao nhà "đạo đức động vật học" đang ngày đêm lăn lóc trong các nhà trọ bình dân, khách sạn, rồi vài tháng sau chui vào khoa phụ sản hoặc một phòng khám tư nào đó lạnh lùng vứt bỏ cái bào thai đang thành hình trong chính con người chúng nó, tội ác đầy người còn rao giảng, phê phán việc chém lợn của các cụ. Khác nào "gái đĩ rao giảng trinh tiết'.

Ấy, nhưng chúng nó lại học Tây các cụ ạ, học về cái thói trọng con chó hơn thằng đàn ông. Ai bẩu các cụ cố giữ cái tập tục quê mình. Các cụ cứ phải theo Tây mới là sành điệu, mới hợp mốt. Còn con á, có dí vào mặt chúng nó. Con nào làm thực phẩm được là ăn tuốt.

Tiên sư chúng nó chứ (xin lỗi các cụ rượu nó chửi chả phải con chửi), bố mẹ ông bà chúng nó cũng từ những các làng quê lạc hậu, đầy hủ tục mà chúng nó đang chê bai mà ra. Các cụ cứ thử bảo chúng nó giám định A Đê En xem được bao nhiêu thằng nứt mắt gốc thành phố. Chân chúng nó ối đứa còn chưa sạch cái vết phèn quê vậy mà đã vội "qua sông đấm b```i vào sóng"

Chúng nó mới học được một tí, mới ra phố một tí mà đã quên rằng, chính những làng như làng Ném Thượng của các cụ, làng của con hay bao làng xã của Việt Nam này mới chính là những nơi giữ được nhiều nhất những tinh hoa văn hoá, phẩm chất đạo đức, truyền thống của con người và của dân tộc Việt Nam chứ không phải là những loại văn hoá ngoại lai, dở ông dở thằng mà chúng nó đang tôn thờ các cụ ạ.

Và con thấy, kể ra các cụ cao tằng tổ khảo làng mình ngày xưa í, giá như cứ vật con lợn ra giữa làng, cho mọi người "chọc lét" "cù nách" cho con lợn nó cười đứt ruột đến chết. Thì không khéo ngày nay các nhà "đạo đức động vật học" sẽ tôn vinh cái lễ liên quan đến con lợn của làng ta thành một lễ hội đầy tính nhân văn và thân ái các cụ nhể. Nhưng, truyền thống là truyền thống. Bao đời nay làm thế nào thì nay ta cứ làm như thế. Còn miệng lưỡi thiên hạ thì chấp làm gì các cụ.

Ấy thế nên con thấy các cụ tuyên bố xanh rờn và cứ chém lợn "làm đ*** được tao" coi như là một cái tát thẳng vào mặt những nhà "đạo đức động vật học" đấy. Năm sau, các cụ cứ lôi ra giữa đường Quốc lộ làm cho hoành tráng, con cháu làng Ném Thượng có điều kiện làm quả truyền hình trực tiếp xem chúng nó còn ý kiến ý cò gì không?

Thôi, thư ngắn tình dài, con xin phép các cụ được dừng bút tại đây. Con xỉn lắm òy các cụ ạ. Lời cuối cùng con chúc các cụ và dân làng Ném Thượng một năm mới mạnh khoẻ, an khang thịnh vượng làm ăn tấn tới, phát đạt.

Còn thiên hạ thì KỆ MẸ CHÚNG NÓ, VIỆC TA TA CỨ LÀM

P/S: Thằng Bao thủng đệ con nó có 1 câu sờ lâu gân " CHÀO THÂN ÁI VÀ DÍ DÁI VÀO MẶT CHÚNG MÀY". Con là con cứ đề nghị các cụ nghiên kíu có nên làm 1 cái băng rôn hoành tráng treo lên cổng làng để chào đón các nhà đạo đức động vật học vào mùa lễ hội năm sau hay không?

Nguồn: Bác Tỏi Lý Sơn

TÔI ĐẾN MỸ TÌM TỰ DO, 40 NĂM SAU TÔI PHẢI BỎ NƯỚC MỸ ĐỂ CÓ TỰ DO

"Tôi Đến Mỹ Tìm Tự Do, 40 năm Sau Tôi Phải Bỏ Nước Mỹ Để Có Tự Do"


Đó là câu nói phản ảnh một sự thật mỉa mai tưởng là nghịch lý của nước Mỹ "tự do dân quyền pháp trị", của nền công lý Mỹ (sic) nói riêng, và nó phản ảnh bản chất quyền lực bạo ngược và băng hoại của định chế nhà nước chính trị nói chung.

Sự thật hiển nhiên này không phải ai cũng có thể thấy được hay nhìn nhận nó. Căn bệnh ám tín tự kỷ (cognitive dissonance), một căn bệnh hoại tâm khi đã huân tập một tín lý, tất cả bằng chứng cụ thể đều bị biến dạng hoặc không hiện hữu trong não trạng của tín đồ.

Nạn Nhân: Sami Amin Al-Arian(Arabic: سامي أمين العريان‎) sinh ngày 14-01-1958, là một người Mỹ gốc Palestine, di dân đến Mỹ năm 1975 trong niềm tin một xã hội nhà nước tận thiện với nền dân chủ gián tiếp tự do công lý. Ông làm việc và ăn học tại Mỹ với bằng tiến sĩ khoa học điện toán. Trở thành giáo sư thực thụ của đại học Nam Florida. Ông, một tín đồ thuần thành tôn giáo (Hồi) thần quyền và thế quyền (nhà nước) trong niềm tin bảo thủ, đã từng được mời vào dinh Nhà Trắng thời Clinton. Al Arian, giống như bao nhiêu não trạng ngụy ngục, từng hăm hở dấn thân ủng hộ và đi vận động cho W. Bush làm tổng thống với niềm tin Bush sẽ "toàn cầu hóa dân chủ bằng bom đạn". (Tôi còn nhớ có một gã tiến sĩ gốc Việt ở Hà Lan đã gửi thư cám ơn Bush tiến chiếm Iraq!) 

Nhưng tai họa đã phủ đến Al Arian và gia đình ông, chỉ vì những trả lời bày tỏ quan điểm chính trị "dân chủ, công lý" bênh vực quê hương Palestine cũng như thảm cảnh của người dân Palestine trong những lần xuất hiện trên truyền hình, trong những bài viết, trong những buổi thuyết giảng v.v Al Arian bị qui tội "ủng hộ khủng bố, chống Mỹ", và bị truy tố. Ông đã lọt vào tầm đạn của quyền lực Do Thái, một quyền lực "ẩn tàng" sau lưng nhà nước Mỹ.

Tháng 2- năm 2003, Al Arian bị truy tố với 17 tội danh! Nhưng Đại Bồi Thẩm Đoàn sau nhiều lần xét xử đã phải loại bỏ 8 tội danh, và 9 tội danh còn lại vẫn không đủ chứng cớ buộc tội. Nhưng liên tục hơn 10 năm trời bị giam bắt và tra khảo với những "hư chứng" buộc tội của bộ Công Lý Mỹ khiến bản thân và gia đình của ông điêu đứng- và nhà nước Mỹ tốn hàng chục triệu Mỹ kim cho tiến trình truy tố dai dẳng này, nhưng không kết quả. Cuối cùng ông Al Arian, vì gia đình, buộc phải thỏa hiệp một trao đổi (making deals) với nhà nước Mỹ: Al Arian tự nguyện "đồng ý bị trục xuất" khỏi nước Mỹ (2007).

Dù vậy, dưới áp lực của phe nhóm Do Thái, khi ngày trục xuất gần kề, nhà nước Mỹ lại bày một vụ án khác để tìm cách kết án bỏ tù Al Arian. Ông từ chối ra tòa, vì như vậy là vi phạm "giao ước thỏa hiệp" đã ký kết với bộ công lý liên bang Mỹ. Al Arian tiếp tục bị Nhà nước Mỹ câu lưu điều tra và lục soát một cách vô vọng để hành nhiễu kết án ông.

Sau 12 năm bị sách nhiễu bắt giam qua nhiều trại tù, bộ "Công Lý Mỹ" dù thu thập nghe lén toàn bộ những thông tin cá nhân, các cuộc điện đàm, thư tín, bài viết, sách vở- cũng như những thông tin được tình báo Do Thái cung cấp nhằm kết tội Al Arian v.v Nhưng vẫn không có một "chứng cớ cụ thể " nào khả dĩ buộc tội Al Arian được trước tòa và bồi thẩm đoàn.

Cuối cùng nhà nước Mỹ phải thực hiện "giao kết trao đổi" với Al Arian năm 2007- và trục xuất ông ta đến Thổ Nhĩ Kỳ, nơi Al Arian chọn và được chấp nhận, vào tối ngày 11-02-2015.

Ông Al Arian rời nước Mỹ sau 40 năm tìm "tự do dân quyền" để lại 5 người con và cháu đang "tiếp tục tìm tự do dân quyền" tại Mỹ, một loại dân quyền tự do mà Edward Snowden đã buộc phải bỏ đi. 

Có rất nhiều bài học trong sự kiện của Al Arian. Ba bài học tương phản nổi bật chúng ta cần ghi nhận:

Thứ nhất là bản chất gian manh, tiểu xảo, bạo ngược của Nhà nước, quyền lực chính trị; thứ hai là quyền lực ẩn tàng sau lưng định chế- định chế chỉ là công cụ của quyền lực; và thứ ba là nhất điểm lương tâm can đảm của Con Người, trong trường hợp này là của một số thành viên trong Đại Bồi Thẩm Đoàn và các tổ chức hội đoàn, nhà báo độc lập. Những thành viên ĐBTĐ này đã chịu rất nhiều áp lực của nhà nước Mỹ và Do Thái trong suốt hơn 10 năm đàn hặc, nhưng cương quyết giữ vững nguyên lý của bằng chứng công khai (Burden of proof): chỉ kết luận khi đủ bằng chứng trước mặt. Thiểu số này đã khiến các thành viên Đại Bồi Thẩm Đoàn khác không thể y lệnh của nhà nước Mỹ áp đặt để có phán quyết tuyệt đối (absolute majority) nhằm kết tội theo dự định. Và các nhà báo độc lập đã liên tục lên tiếng bênh vực Al Arian bằng những phân tích và công bố với công chúng những phi lý bạo ngược của nhà nước Mỹ khiến vụ "vu khống xử án" này không thể ém nhẹm êm xuôi được.

Bài học cuối cùng là sự khẳng định về TỰ DO DÂN QUYỀN không bao giờ có được do sự ban phát của nhà nước hay có sẵn trong văn bản pháp luật. Tự Do Dân Quyền là do chính nhận thức giá trị tự thân và can đảm hành xử, bảo vệ nó của chính mỗi cá nhân trong tiến trình cộng hưởng xã hội: Bản thân Al Arian, gia đình của ông, các thành viên trong ĐBTĐ, những công dân ủng hộ Al Arian, và những nhà báo độc lập công chính v.v Lời cảm tạ của Al Arian chia tay trước khi rời Mỹ đã khẳng định điều này:

"Lòng cảm tạ sâu xa của chúng tôi đến những bạn bè và những người ủng hộ khắp nước Mỹ, từ các giáo sư đại học cho đến những nhà vận động quần chúng, những cá nhân và các hội đoàn, đã đứng cùng chúng tôi trong cuộc đấu tranh cho Công Lý"(Our deep thanks go to the friends and supporters across the U.S., from university professors to grassroots activists, individuals and organizations, who have stood alongside us in the struggle for justice".)

13-02-2015
NKPTC

CHÍNH BIẾN UKRAINE LỘ RA "CƠN ÁC MỘNG" NƯỚC MỸ

Ly khai đang chiếm toàn bộ chiến trường, còn Nga làm chủ bàn đàm phán, nhưng đó không phải là nỗi sợ đích thực của nước Mỹ.


Chiến trường quyết định...
Sau khi giành được Debaltsevo - thành phố chiến lược và là chảo lửa giao tranh suốt nhiều ngày qua, phe ly khai ở Ukraine chưa tỏ ra dấu hiệu nào cho thấy họ muốn dừng lại trong việc mở rộng diện tích kiểm soát của mình.
Theo thông tin mà Cộng hòa nhân dân Donetsk tự xưng tuyên bố thì họ đã giải phóng thêm hai ngôi làng Pishevik và Pavlopol. Hai địa điểm này thuộc vùng Novoazovsk, tỉnh Donetsk, và nằm gần Mariupol về phía Đông Bắc.
Trong khi đó, Kiev cáo buộc việc ly khai mở rộng phạm vi kiểm soát các vùng dân cư gần Mariupol là bàn đạp để họ mở rộng các cuộc tấn công nhằm vào thành phố cảng này.
Phát ngôn viên quân đội Ukraine, ông Vlady Seleznyov đã thông tin rằng tất cả các vị trí của quân đội Ukraine đều bị bắn phá. Giữa hai bên Kiev, Donbass chưa hề có cuộc thảo luận nào xung quanh việc rút vũ khí hạng nặng ở khu vực này.
Có thể thấy rằng, với chiến thắng ở Debaltsevo, ly khai Ukraine đã nối liền một dải Donetsk, Lugansk, tạo thành một mặt trận vững chắc. Và Mariupol bị uy hiếp là điều không khó dự đoán. Bởi trước đó, thủ lĩnh của Donetsk đã tuyên bố họ sẽ chiếm Mariupol, giải cứu cho những người sắc tộc Nga ở đây, sau khi họ giải phóng được Debaltsevo.
Quân ly khai ở Debaltsevo
Quân ly khai ở Debaltsevo

Quân ly khai ở Debaltsevo


Với thế làm chủ chiến trường của Donbass, Nga cũng ung dung trên bàn đàm phán với cả Ukraine, Pháp, Đức với thế người làm chủ của cuộc chơi.
Ukraine càng ngày càng rơi vào tình trạng bất lực khi không thể ngăn chặn được thế tấn công của ly khai trên chiến trường, Kiev bắt đầu tìm đến những sách lược câu giờ, mà Liên hợp quốc trở thành nơi cầu viện khả dĩ nhất vào lúc này.
Ngày 23/2, Ngoại trưởng Pavel Klimkin đã đại diện cho phái đoàn Ukraine thảo luận với các thành viên của Hội đồng Bảo an Liên hợp quốc về vấn đề triển khai lực lượng gìn giữ hòa bình tại miền Đông đang diễn ra chiến sự.
Lý do để Kiev kêu gọi sự tham gia của lực lượng gìn giữ hòa bình đó là thỏa thuận Minsk đang không được tuân thủ, và Kiev vẫn phải tự vệ trước những đòn tấn công ồ ạt của phe ly khai. Họ mong rằng quân gìn giữ hòa bình có thể sớm triển khai và có tác động trực tiếp vào vấn đề thực thi thỏa thuận này.
Sự phân rã của EU
Thực tế thì thỏa thuận Minsk mang lại cho Nga nhiều quyền lợi hơn là phương Tây, tuy nhiên, nó đang là cứu cánh duy nhất cho không chỉ Ukraine và EU. Ukraine dựa vào Misnk để ngăn chặn sự mở rộng kiểm soát lãnh thổ mà trên thực tế ly khai đang chiếm giữ, còn EU thì trông vào Minsk để sớm có thể kết thúc cục diện khủng hoảng này và nối lại những lợi ích kinh tế với Nga đang bị chia rẽ sau khi áp đặt các lệnh trừng phạt.
Có thể thấy rằng, bản thân nội bộ EU đang phân rã mạnh mẽ theo hai hướng: một là hòa giải với Nga theo thỏa thuận Minsk, và hướng còn lại, theo đuổi Mỹ để tiếp tục có những cuộc tranh giành, đối đầu sống còn với nước Nga.
Những ngày vừa qua, sự phân rã của EU đã được thể hiện rất rõ giữa ba cường quốc châu Âu là Anh, Pháp, Đức, họ đều là những đồng minh thân cận của Mỹ.
Khi Washington liên tiếp chỉ trích Moscow về sự can thiệp của họ với hiện trạng chiến trường Ukraine, và để ngỏ các khả năng gia tăng trừng phạt kinh tế lên nước Nga, đồng thời viện trợ tiền và vũ khí cho Ukraine, thì chỉ có một mình nước Anh đáp lời chính sách của Mỹ.
Quân ly khai ở Debaltsevo

Pháp và Đức đang chung quan điểm và hướng về sự hòa giải với nước Nga để đảm bảo những lợi ích của mình
Thủ tướng David Cameron đã đăng đàn họp báo và tuyên bố rằng nước Anh sẽ áp đặt các biện pháp trừng phạt gia tăng, và xem xét việc cùng Mỹ viện trợ vũ khí cho Ukraine nếu như chiến sự vẫn tiếp tục diễn ra. Anh còn cho rằng những gì đang diễn ra trên chiến trường là kết quả của một chuỗi hành động phi pháp của Nga, và họ phải trả giá cho những hành động đó.
Trong khi đó, ngược lại với những gì Anh tuyên bố, Pháp và Đức có những khẳng định chắc như đinh đóntg cột rằng Minsk là cơ hội cuối cùng để giải quyết khủng hoảng, và sẽ không có việc viện trợ vũ khí hay gia tăng trừng phạt. Những hành động này chỉ khiến Ukraine thêm hỗn loạn và ảnh hưởng tới an ninh của cả châu lục.
Thậm chí, khi Anh tuyên bố họ nắm đầy đủ bằng chứng về việc vũ khí Nga đã tham chiến ở miền Đông, thì Pháp thẳng thừng phản đối. Tổng thống Pháp Francois Hollande đã cho rằng Paris không có bằng chứng nào trong tay để chứng minh Moscow đã viện trợ vũ khí cho ly khai Donbass.
Điều đáng chú ý nhất trong sự phân rã của EU, đó là bốn bên Đức, Pháp, Nga, Ukraine tiếp tục họp bàn về vấn đề thực hiện thỏa thuận Minsk. Và Đức, Pháp đã chứng tỏ sự xuống nước đến hết mức của mình khi cuộc hội đàm lần này là nơi để các bên nói hết những lý do vì sao chưa thể ngừng bắn và tìm cách giải quyết. Tất nhiên khi đang ở thế làm chủ chiến trường, Đức, Pháp sẽ tìm mọi cách ép Ukraine tuân theo những yêu cầu mà Nga đưa ra.
Sở dĩ việc Đức, Pháp nôn nóng thực hiện thỏa thuận Minsk, bất chấp việc phải xuống nước trước Nga đều xuất phát từ việc các bên quan điểm thế nào về lợi ích cốt lõi. Trong vấn đề này, Ukraine là lợi ích cốt lõi của Nga. Và khi cách mạng màu xảy ra ở Kiev, Moscow buộc phải đấu đến cùng để bảo vệ quyền lợi địa chính trị, kinh tế, vị thế của mình.
Lính ly khai ở Donetsk

Lính ly khai ở Donetsk
Trong khi đó, Đức, Pháp không có lợi ích cốt lõi nào ở Ukraine. Trong cuộc chiến tại Iraq, Afghanistan, Libya... Sở dĩ Pháp có thể cùng Mỹ triển khai quân để tham chiến bởi những món lợi mà các mỏ dầu tại đây mang lại là vô cùng hấp dẫn. Nhưng Ukraine không đem lại điều gì ngoài một đất nước bên bờ vực vỡ nợ, và thiệt hại cả chục tỉ USD khi cắt đứt quan hệ hợp tác kinh tế với Nga thông qua các lệnh trừng phạt.
Lợi ích cốt lõi của Pháp, Đức bị xâm phạm, trong khi lợi ích của Mỹ tại đây không hề bị động chạm, đó là lý giải cho việc hai cường quốc, hai đồng minh thân cận không còn muốn theo chân Mỹ trong cuộc chính biến lần này.
Ba nước Anh, Pháp, Đức đã bắt đầu chia làm hai phe rõ rệt, trong khi đó, những thành viên còn lại của EU như Tây Ban Nha, Italy, Thổ Nhĩ Kỳ, Hà Lan, Thụy Điển... đều bàng quan và không hề quan tâm đến cuộc khủng hoảng ở Ukraine. Họ đang quan tâm đến bản thân mình nhiều hơn, khi tất cả đều đang nợ ngập đầu hoặc kinh tế tăng trưởng chậm.
Nỗi sợ của nước Mỹ
Không phải ly khai lấn lướt trên chiến trường, hay Nga thượng phong trên bàn đàm phán là điều khiến Mỹ lo ngại, mà chính sự phân rã rõ rệt của EU mới là điều khiến cường quốc số một thế giới này như ngồi trên đống lửa.
Có thể thấy rằng sự chi phối của Mỹ với châu Âu, đặc biệt với các cường quốc của châu lục này từ sau chiến tranh thế giới lần thứ hai đến nay gần như là tuyệt đối. Song cuộc khủng hoảng Ukraine đã để lộ ra hàng loạt kẽ hở trong quyền lực tuyệt đối đó. Washington đã nhận ra rằng những người đồng minh thân cận nhất cũng hoàn toàn có thể bỏ rơi họ trong một thế giới đa cực.
Lính Ukraine trong một chốt chặn gần Mariupol

Lính Ukraine trong một chốt chặn gần Mariupol
Mỹ càng rùng mình hơn khi lời diễn văn của ông Putin ngày Crimea sáp nhập vào Nga (tháng 3/2014) bắt đầu ứng nghiệm: "Thế giới đơn cực đã chính thức chấm dứt từ thời điểm này, và Mỹ không còn có thể chi phối được các quốc gia khác, kể cả đồng minh của họ. Sự đa cực thực sự đang được hình thành."
Vai trò thống trị thế giới của Mỹ đang thực sự lung lay, không nói đến tương lai xa xôi, chỉ những điểm nóng trước mắt cũng sẽ khiến Washington khó xử.
Ukraine đã lớn tiếng nói về đòi lại Crimea, về chiến tranh tổng lực với Nga. Mỹ và Anh vẫn đang tìm cách hậu thuẫn cho tư tưởng đó của Kiev. Nhưng Putin đã trở lời nhẹ nhàng đầy quyết đoán rằng "điều đó không thể xảy ra." Moscow thừa sức nhìn ra mâu thuẫn giữa Mỹ - EU, và tìm mọi cách khắc sâu vào mâu thuẫn ấy, không để cho hai người bạn tìm lại những con đường chung về quan điểm.
Sự chán Mỹ sẽ dần ngấm vào trong tư tưởng của những quốc gia bạn bè. Chỉ với một tàu sân bay Mistral, đã có những Nghị sĩ của Pháp chỉ trích chính phủ và kêu gọi Paris nên rút khỏi NATO. Đây chính là mầm mống của đại loạn, ảnh hưởng trực tiếp đến vị thế của Washington trên bàn cờ thế giới.
Theo Đỗ Minh Tú
Đất Việ

TÀU KHỰA BỊ HOÃN THI CÔNG NHÀ MÁY THỦY ĐIỆN

Campuchia hoãn xây "siêu" đập thuỷ điện do Trung Quốc tài trợ

Campuchia sẽ xây dựng một con đập lớn ở phía tây nam, nhưng việc khởi công sẽ chỉ được thực hiện sớm nhất là vào năm 2018. Thông tin này được Thủ tướng Campuchia Hun Sen cho biết hôm 24/2.
"Từ nay đến năm 2018 sẽ không có giấy phép cho việc xây dựng", ông Hun Sen nói, "Bây giờ tôi muốn mọi người không bàn luận thêm".
Theo AP, tuyên bố trên của ông Hun Sen được đưa ra chỉ một ngày sau khi Campuchia trục xuất nhà hoạt động người Tây Ban Nha Alex Gonzalez-Davidson, người đã tích cực vận động dư luận chống lại việc xây dựng con đập này.
Một công trình đập thủy điện ở phía tây Phnom Penh 
Một công trình đập thủy điện ở phía tây Phnom Penh
Davidson là người đồng sáng lập một tổ chức phi chính phủ có tên gọi là Mẹ Thiên nhiên nhằm phản đối việc xây dựng siêu đập thủy điện trên ở tỉnh Koh Kong, Campuchia.
Trước đó Campuchia đã ký kết một thỏa thuận để xây dựng các siêu đập với sự tài trợ từ tập đoàn nhà nước Sinohydro của Trung Quốc. Tuy nhiên cho đến nay hai bên khẳng định sẽ phải nghiên cứu thêm trước khi bắt đầu bất cứ việc xây dựng nào.
Thời gian gần đây, Trung Quốc đã ký thỏa thuận tài trợ cho Campuchia xây dựng một loạt đập thủy điện lớn, trong đó có dự án xây đập Hạ Sê San số 2 trị giá 800 triệu USD trên sông Sê San, một nhánh chính của sông Mekong.
Các dự án gây ra sự phản ứng mạnh mẽ từ phe đối lập chính trị và các nhóm hoạt động vì môi trường.
Các nhóm môi trường nói rằng con đập lớn sẽ phá hủy môi trường sống tự nhiên trên một vùng rộng lớn tại một trong những khu vực hoang dã lớn cuối cùng của Đông Nam Á, trong đó có một số động vật hoang dã riêng có ở Campuchia, đặc biệt là loài cá sấu Xiêm gần như đang tuyệt chủng.
hanoimoi

SỨC MẠNH VŨ KHÍ LÀM NÊN THƯƠNG HIỆU GẤU NGA

Bất chấp những sức ép lớn từ phương Tây những tháng gần đây, Tổng thống Nga Putin cuối tuần qua không ngần ngại tuyên bố “đừng ai ảo tưởng giành ưu thế trước quân đội Nga”. Hãy cùng chiêm ngưỡng những vũ khí trứ danh làm nên sức mạnh quân sự Nga.

Điểm mặt những vũ khí tối tân làm nên sức mạnh quân sự Nga
Chiến đấu cơ đa năng Mig-35 là một trong những át chủ bài của không quân Nga, với khả năng thực hiện các nhiệm vụ không đối không và tấn công không đối đất chính xác. Có khả năng đạt vận tốc tới 2400 km/h, Mig-35 đồng thời có thể tham gia các nhiệm vụ không kích tầm xa trên bộ và trên biển cũng như trinh sát. (Ảnh: Wiki commons)
Điểm mặt những vũ khí tối tân làm nên sức mạnh quân sự Nga
Su-30 là mẫu chiến đấu cơ đa nhiệm, hoạt động trong mọi điều kiện thời tiết, có khả năng không chiến cũng như oanh tạc mục tiêu trên bộ trong điều kiện bị kháng cự mạnh. (Ảnh: Tass)
MIG 29K – mẫu chiến đấu cơ được thiết kế dành riêng cho tàu sân bay. (Ảnh:
MIG 29K – mẫu chiến đấu cơ được thiết kế dành riêng cho tàu sân bay. (Ảnh:Tass)
MIG 29K – mẫu chiến đấu cơ được thiết kế dành riêng cho tàu sân bay. (Ảnh:
Trực thăng tấn công Mi-28 Havoc là mẫu máy bay được thiết kế để phục vụ cả bộ binh và không quân Nga. Mi-28 có thể mang 4 tên lửa chống tăng, được trang bị đại bác 30mm Shipunov tự động và cũng có thể gắn thêm rocket. (Ảnh: Tass)
Trực thăng vận tải Mi-8 trong cuộc diễn tập quân sự Vostok-2014. (Ảnh:
Trực thăng vận tải Mi-8 trong cuộc diễn tập quân sự Vostok-2014. (Ảnh:Tass)
Trực thăng vận tải Mi-8 trong cuộc diễn tập quân sự Vostok-2014. (Ảnh:
Tàu khu trục lớp Đô đốc Grigorovich, hay còn gọi là Project 11356, có lực giãn nước 3850 tấn, được thiết kế cho các nhiệm vụ chống hạm và chống ngầm. Tàu có thể hoạt động độc lập hoặc theo biên đội và được trang bị hệ thống tên lửa phòng không ống phóng thẳng đứng hiện đại. Mỗi chiếc Đô đốc Grigorovich có thể mang 8 ống phóng tên lửa đối hạm Kalibr & Klub, đại bác 100mm, tên lửa phòng không Kashtan, tên lửa phòng không Shtil và một trực thăng Ka-28 hoặc Ka-31. (Ảnh: Tass)
Trực thăng vận tải Mi-8 trong cuộc diễn tập quân sự Vostok-2014. (Ảnh:
Có trọng lượng giãn nước 14.700 tấn, tàu ngầm mang tên lửa đạn đạo hạt nhân lớp Borei nhỏ hơn chút ít so với người tiền nhiệm lớp Typhoon. Tuy nhiên trên tàu được trang bị tới 16 quả tên lửa đạn đạo Bulava, mỗi tên lửa lại có thể mang 10 đầu đạn có tầm bắn 8300 km. Đây rõ ràng là vũ khí có sức răn đe khó nước nào sánh kịp của hải quân Nga. (Ảnh: Tass)
Trực thăng vận tải Mi-8 trong cuộc diễn tập quân sự Vostok-2014. (Ảnh:
Được hạ thủy tại St. Petersburg hồi năm ngoái, Novorossiysk là tàu ngầm động cơ diesel - điện hầu như tàng hình trước mọi loại radar. Các nhà thiết kế khẳng định, cộng nghệ tàng hình của tàu này khiến nó không thể bị phát hiện một khi đã lặn xuống biển. (Ảnh: AFP)
Trực thăng vận tải Mi-8 trong cuộc diễn tập quân sự Vostok-2014. (Ảnh:
Tàu đệm khí tên lửa dẫn đường lớp Bora: Đây thực chất là một con tàu hai thân, được trang bị 8 tên lửa Mosquito và 20 tên lửa đối không. Tàu mang theo thủy thủ đoàn 68 người và đạt vận tốc hành trình tới 100km/h. (Ảnh:Reddit)
Trực thăng vận tải Mi-8 trong cuộc diễn tập quân sự Vostok-2014. (Ảnh:
Là sự kết hợp giữa hệ thống tên lửa đất đối không tầm ngắn tới trung và hệ thống tên lửa phòng không, Pantsir-S1 là nỗi kinh hoàng với bất kỳ loại chiến đấu cơ nào khi được trang bị 12 quả tên lửa dẫn đường đất đối không cùng hai súng máy tự động 30mm. Hầu như mọi vật thể bay, từ chiến đấu cơ, trực thăng, tới tên lửa đạn đạo và tên lửa hành trình đều có thể trở thành “mồi ngon” cho Pantsir-S1. (Ảnh: Wiki commons)
Trực thăng vận tải Mi-8 trong cuộc diễn tập quân sự Vostok-2014. (Ảnh:
Hệ thống phòng không BUK-2 được biết đến nhiều khi trở thành tâm điểm của cáo buộc là thủ phạm khiến chuyến bay MH17 của Malaysia Airlines bị rơi tại miền Đông Ukraine hồi năm ngoái. Mỗi quả tên lửa trong hệ thống có thể mang những đầu đạn nặng 70kg, vươn tới độ cao 14km ở vận tốc gấp 3 lần vận tốc âm thanh. (Ảnh: Wiki commons)
Trực thăng vận tải Mi-8 trong cuộc diễn tập quân sự Vostok-2014. (Ảnh:
RS-24 Yars là hệ thống tên lửa đạn đạo liên lục địa nhiệt hạch, thuộc biên chế lực lượng hạt nhân chiến lược Nga. Mỗi tên lửa có thể mang nhiều đầu đạn nhắm tới những mục tiêu riêng, với tầm bắn 16.000km. Được thiết kế để thay thế người tiền nhiệm Topol-M, các tên lửa RS-24 Yars được đưa vào biên chế năm 2010. Mỗi tên lửa một khi khai hỏa có thể tạo sức công phá tương đương 100 quả bom nguyên tử từng tàn phá Hiroshima tháng 8/1945. (Ảnh: Wiki commons)
Trực thăng vận tải Mi-8 trong cuộc diễn tập quân sự Vostok-2014. (Ảnh:
Được không quân Nga đặt cho biệt danh “Thiên nga trắng” còn phương Tây gọi là “Concorde Nga”, Tupolev Tu-160 là máy bay chiến đấu siêu thanh lớn nhất thế giới. Dù được thiết kế bởi Liên Xô cũ từ những năm 1980, đây vẫn là loại máy bay ném bom chiến lược đáng gờm khi có thể mang 40 tấn vũ khí di chuyển với vận tốc siêu thanh. Không quân Nga hiện sử dụng 16 chiếc Tupolev Tu-160. (Ảnh: Wiki commons)
Trực thăng vận tải Mi-8 trong cuộc diễn tập quân sự Vostok-2014. (Ảnh:
T-90 là mẫu xe tăng hiện đại nhất của quân đội Nga hiện này. Vũ khí chính là một khẩu đại bác nòng trơn 125mm cùng khả năng chống tăng. Bên cạnh đó, T-90 còn được trang bị súng máy phòng không hạng nặng điều khiển từ xa. (Ảnh: Wiki commons)
Thanh Tùng
Tổng hợp