ONG BẮP CÀY
Chị thấy mấy
tay như Nguyễn Tường Thụy, Đinh Hữu Thoại... vẫn lên giọng đạo đức, rằng thì là
làm báo không soi mói đời tư, rằng thì là mà không được xúc phạm người
khác.v.v...Thế mà trong bài viết của hắn trên trang cá nhân cũng như của "Hội
nhà báo độc lập", hắn viết "thằng công an", con "phụ nữ"...Hóa ra "thằng zân chủ
lõ đít và "thằng nhà chúa" lòi zom mõm cũng đều thối như nhau.
Chị với tư cách là một người đàn
bà thấy chúng thật tởm, và rất tởm. Hôm nay chị sẽ lược lại bài viết cũ về Thụy
với gái, hôm khác sẽ nói về Đinh Hữu Thoại mặt đen như củ
chuối.
Các bạn cũng có thể thấy Thụy,
dù đi bất cứ nơi đâu, khi tự sướng, bao giờ cũng ôm lấy một em theo phương châm
lớn bùi bé mềm. Và nó không chỉ phản ánh thói dâm đãng của cá nhân anh ta, mà
còn lột tả một phương cách làm zân chủ của đám lưu manh chữ nghĩa. Với chúng,
đũng quần đàn bà đôi khi lại là nơi để chúng ẩn mặt nhớt nhèm.
Vụ Phương Uyên lén lút đi khỏi
nơi cư trú để đến với Thụy tại Hà Nội đã lâu, nhưng nó vẫn nóng hôi hổi như ngô
nướng đút túi quần. Mình khoái câu của bạn Phạm Phương trên FB mô tả cảnh một
nhúm lơ phơ đàn ông động đực nhưng bất lực nhìn rận con Phương Uyên bị áp giải
lên máy bay, tống khứ về quê. Có lẽ
đó là từ đúng và chính xác nhất để mô tả đám Nguyễn Tường Thụy, Trương Văn
Dũng, Nguyễn Tường Tâm đã làm với Phương Uyên, nhưng đội lốt việc
chống bạo quyền.
Thú thực, lúc đầu chị cũng hơi
ngạc nhiên với chiêu thức của các "nhà dân chủ" này. Vì sao họ
phải lôi trym, cu, vú, bướm vào hoạt động dân chủ? Vì sao họ lại chọn vú Phương
Uyên mà không
phải là Hằng Bùi? Có lẽ sự già nua, quá đát, sập xệ và vô học của Hằng
Bùi không thể làm nên tiếng nổ, trong khi đó Phương Uyên có thừa. Vì lẽ đó,
Phương Uyên được chấm chọn làm vật tế thần. Không biết đám giang hồ vặt như kiểu
mẹ con nhà Uyên có nhận ra rằng, họ chỉ là một con rối trong trò chơi đong xèng
với màu sắc dân chủ?
Nguyễn Tường Thụy đăng
trên Blog của
mình bài "Vụ án Thanh Trì 25/9/2013 (IV): Chân dung kẻ sàm sỡ Phương
Uyên". Nội dung chả có cái mẹ gì ngoài dăm ba tấm ảnh vô giá trị chứng
minh, kèm thêm đường link lên Facebook của
Nguyễn Thùy Trang cho người xem cảnh quay chậm vụ lót lá chuối tống khứ loại cặn
bã về nơi sản xuất.
Chị đã bỏ ra cả tiếng để xem,
nhưng tuyệt đối không thấy bất cứ một tình tiết nào dù là nhỏ nhất chứng minh
anh chàng áo đen sọc trắng nắn xôi Phương Uyên, thay vào đó là cảnh cưỡng chế
một cá thể giống cái vào khu vực cách ly. Tất nhiên, đó là quy định của pháp
luật, và nó có thể được áp dụng ngay cả với những cá thể ebola
khác.
Trong đoạn mô tả hội thoại giữa
Thụy và Uyên cũng chủ yếu nói đến đoạn "Bóp vú" này. Những câu nói ráo hoảnh
không cảm xúc, theo quy trình đã tố cáo hai diễn viên zân chủ. Chị thật, nhìn
mặt là biết liền, trong đoạn hội thoại, mặc dù đại từ nhân xưng được sử dụng là
bố con, nhưng ai cũng biết loại người như Thụy thì tin thế
đéo. Bất lực cái đầu, nhưng cái mồm bú liếm của ông ta vẫn chưa bất lực, và nó
vẫn có thể làm cho Phương Uyên lên mây lên gió.
Thực ra không phải thời điểm
này, người ta mới thấy Thụy và các chiến hữu của mình rất khoái khai thác cảnh
Uyên hay ai đó "bị nắn xôi", với tần xuất
sử dụng từ "bóp vú" tăng đột biến, bên cạnh đó là việc cố tìm cho ra bằng được
hình ảnh để chứng minh. Có lẽ bạn Phạm Phương, anh Trần Quang Khải nói đúng, với
Thụy, đó là cơn động đực của kẻ bất lực.
Chuyện của Nguyễn Tường Thụy,
Nguyễn Tường Tâm, Trương Văn Dũng làm chị nhớ đến lời phán của anh Khệnh trên
mạng về sự mặc cảm của đàn ông, đại ý là mặc cảm của đàn ông chính là sự yếu
sinh lí, họ trốn tránh vào những việc nghe có vẻ vĩ đại như làm zân chủ, đong
xèng, hoặc họ tìm đến phò như 1 cứu cánh về sự thay đổi hình dáng sinh học của
những con bim bím để tạo cú huých về cảm xúc...
Sự thật là, những người khoẻ
mạnh và sinh lí nồng nàn, thường ít khi viết về hành vi của kẻ bóp vú đứa con
(nuôi) của mình như Thụy, thay vào đó, họ đau khổ và buồn bã. Nhưng Thụy lại
khác, có thể điều đó làm thỏa mãn một phần cơn hoang tưởng bại não của ông
ta.
Cuối cùng, chị thấy chả có gì là
lạ khi Nguyễn Tường Thụy phải tìm đến chuyện bóp vú hay ôm gái để cầu cứu cho
cuộc đời của ông ta. Chỉ bóp vú thôi vẫn chưa đủ, mà phải là bóp vú "nữ sinh
viên yêu nước" mới có cơ níu kéo vài cái còm của những kẻ tò mò. Nhưng, chiêu
này quả là sốc, độc, lạ. Nguyên nhân dẫn đến hành động kì quái, bất thường của
Nguyễn Tường Thụy chính là sự bất lực ở cái đầu, cả đầu ở trên và đầu buông
thõng do quá đát ở đâu đó.
Lạ cho cái trò đời, làm dân chủ
mà phải đi cầu
viện cả kẻ tâm thần đã nhục, nay lại tìm cách chui đũng quần đàn bà
như Phương Uyên (câu của nhà văn trẻ Phạm Phương) thì liệu có ngửi được
không?
Bon nợt cho các bạn ảnh Thụy chụp
với gái. Đố các bạn Thụy khoái em nào nhất?
Chị thấy mấy
tay như Nguyễn Tường Thụy, Đinh Hữu Thoại... vẫn lên giọng đạo đức, rằng thì là
làm báo không soi mói đời tư, rằng thì là mà không được xúc phạm người
khác.v.v...Thế mà trong bài viết của hắn trên trang cá nhân cũng như của "Hội
nhà báo độc lập", hắn viết "thằng công an", con "phụ nữ"...Hóa ra "thằng zân chủ
lõ đít và "thằng nhà chúa" lòi zom mõm cũng đều thối như nhau.
Chị với tư cách là một người đàn
bà thấy chúng thật tởm, và rất tởm. Hôm nay chị sẽ lược lại bài viết cũ về Thụy
với gái, hôm khác sẽ nói về Đinh Hữu Thoại mặt đen như củ
chuối.

Các bạn cũng có thể thấy Thụy,
dù đi bất cứ nơi đâu, khi tự sướng, bao giờ cũng ôm lấy một em theo phương châm
lớn bùi bé mềm. Và nó không chỉ phản ánh thói dâm đãng của cá nhân anh ta, mà
còn lột tả một phương cách làm zân chủ của đám lưu manh chữ nghĩa. Với chúng,
đũng quần đàn bà đôi khi lại là nơi để chúng ẩn mặt nhớt nhèm.
Vụ Phương Uyên lén lút đi khỏi
nơi cư trú để đến với Thụy tại Hà Nội đã lâu, nhưng nó vẫn nóng hôi hổi như ngô
nướng đút túi quần. Mình khoái câu của bạn Phạm Phương trên FB mô tả cảnh một
nhúm lơ phơ đàn ông động đực nhưng bất lực nhìn rận con Phương Uyên bị áp giải
lên máy bay, tống khứ về quê. Có lẽ
đó là từ đúng và chính xác nhất để mô tả đám Nguyễn Tường Thụy, Trương Văn
Dũng, Nguyễn Tường Tâm đã làm với Phương Uyên, nhưng đội lốt việc
chống bạo quyền.
Thú thực, lúc đầu chị cũng hơi
ngạc nhiên với chiêu thức của các "nhà dân chủ" này. Vì sao họ
phải lôi trym, cu, vú, bướm vào hoạt động dân chủ? Vì sao họ lại chọn vú Phương
Uyên mà không
phải là Hằng Bùi? Có lẽ sự già nua, quá đát, sập xệ và vô học của Hằng
Bùi không thể làm nên tiếng nổ, trong khi đó Phương Uyên có thừa. Vì lẽ đó,
Phương Uyên được chấm chọn làm vật tế thần. Không biết đám giang hồ vặt như kiểu
mẹ con nhà Uyên có nhận ra rằng, họ chỉ là một con rối trong trò chơi đong xèng
với màu sắc dân chủ?
Nguyễn Tường Thụy đăng
trên Blog của
mình bài "Vụ án Thanh Trì 25/9/2013 (IV): Chân dung kẻ sàm sỡ Phương
Uyên". Nội dung chả có cái mẹ gì ngoài dăm ba tấm ảnh vô giá trị chứng
minh, kèm thêm đường link lên Facebook của
Nguyễn Thùy Trang cho người xem cảnh quay chậm vụ lót lá chuối tống khứ loại cặn
bã về nơi sản xuất.
Chị đã bỏ ra cả tiếng để xem,
nhưng tuyệt đối không thấy bất cứ một tình tiết nào dù là nhỏ nhất chứng minh
anh chàng áo đen sọc trắng nắn xôi Phương Uyên, thay vào đó là cảnh cưỡng chế
một cá thể giống cái vào khu vực cách ly. Tất nhiên, đó là quy định của pháp
luật, và nó có thể được áp dụng ngay cả với những cá thể ebola
khác.
Trong đoạn mô tả hội thoại giữa
Thụy và Uyên cũng chủ yếu nói đến đoạn "Bóp vú" này. Những câu nói ráo hoảnh
không cảm xúc, theo quy trình đã tố cáo hai diễn viên zân chủ. Chị thật, nhìn
mặt là biết liền, trong đoạn hội thoại, mặc dù đại từ nhân xưng được sử dụng là
bố con, nhưng ai cũng biết loại người như Thụy thì tin thế
đéo. Bất lực cái đầu, nhưng cái mồm bú liếm của ông ta vẫn chưa bất lực, và nó
vẫn có thể làm cho Phương Uyên lên mây lên gió.
Thực ra không phải thời điểm
này, người ta mới thấy Thụy và các chiến hữu của mình rất khoái khai thác cảnh
Uyên hay ai đó "bị nắn xôi", với tần xuất
sử dụng từ "bóp vú" tăng đột biến, bên cạnh đó là việc cố tìm cho ra bằng được
hình ảnh để chứng minh. Có lẽ bạn Phạm Phương, anh Trần Quang Khải nói đúng, với
Thụy, đó là cơn động đực của kẻ bất lực.
Chuyện của Nguyễn Tường Thụy,
Nguyễn Tường Tâm, Trương Văn Dũng làm chị nhớ đến lời phán của anh Khệnh trên
mạng về sự mặc cảm của đàn ông, đại ý là mặc cảm của đàn ông chính là sự yếu
sinh lí, họ trốn tránh vào những việc nghe có vẻ vĩ đại như làm zân chủ, đong
xèng, hoặc họ tìm đến phò như 1 cứu cánh về sự thay đổi hình dáng sinh học của
những con bim bím để tạo cú huých về cảm xúc...
Sự thật là, những người khoẻ
mạnh và sinh lí nồng nàn, thường ít khi viết về hành vi của kẻ bóp vú đứa con
(nuôi) của mình như Thụy, thay vào đó, họ đau khổ và buồn bã. Nhưng Thụy lại
khác, có thể điều đó làm thỏa mãn một phần cơn hoang tưởng bại não của ông
ta.
Cuối cùng, chị thấy chả có gì là
lạ khi Nguyễn Tường Thụy phải tìm đến chuyện bóp vú hay ôm gái để cầu cứu cho
cuộc đời của ông ta. Chỉ bóp vú thôi vẫn chưa đủ, mà phải là bóp vú "nữ sinh
viên yêu nước" mới có cơ níu kéo vài cái còm của những kẻ tò mò. Nhưng, chiêu
này quả là sốc, độc, lạ. Nguyên nhân dẫn đến hành động kì quái, bất thường của
Nguyễn Tường Thụy chính là sự bất lực ở cái đầu, cả đầu ở trên và đầu buông
thõng do quá đát ở đâu đó.
Lạ cho cái trò đời, làm dân chủ
mà phải đi cầu
viện cả kẻ tâm thần đã nhục, nay lại tìm cách chui đũng quần đàn bà
như Phương Uyên (câu của nhà văn trẻ Phạm Phương) thì liệu có ngửi được
không?
Bon nợt cho các bạn ảnh Thụy chụp với gái. Đố các bạn Thụy khoái em nào nhất?
Bon nợt cho các bạn ảnh Thụy chụp với gái. Đố các bạn Thụy khoái em nào nhất?

.jpg)










.jpg)
.jpg)
.jpg)


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét