Ong Bắp Cày

Thành thực mà nói, chị là người
mê Tạo lắm lắm, anh tài hoa trong thơ và cả trong nhạc nữa. Chị mê Tạo vì cái
tình cái ý trong "con sông quê". Gái mê trai
tài cũng chả có gì là xấu phải không?
Thế rồi chị thất vọng. Càng về
già Tạo càng ngẫn. Có lẽ khi ngẫn người ta hay nổ. Nếu đúng như thế thì chị cũng
không trách Tạo đâu, chị buồn. Chả phải một mình chị ngạc nhiên đâu, những người
một thời mê Tạo cũng phải ngạc nhiên và thất vọng về anh, có lẽ Tạo mắc chứng
hoang tưởng chính trị mất rồi. Giá như anh (chị vẫn muốn gọi anh như thế) chuyên
tâm vào thơ vào nhạc thì hay biết bao! Giá như anh đừng nổ...
Còn nhớ, Tạo đã từng nổ vang trời về 20
blogger chuẩn bị nhập kho, rồi anh lại động cỡn viết bài "Tôi không muốn Thủ tướng
khóc" khiến dư luận ỉ eo cả tháng.
Chẳng biết tự bao giờ, một Trọng
Tạo bơ phờ đang hổn hển cố leo dốc chính trị trong sự tuyệt vọng. Chẳng biết hào
quang nào làm anh lóa mắt, buông đàn cầm gươm chiến đấu với cối xay gió và tự
huyễn hoặc mình là hiệp sĩ chính trị. Đã có lần Tạo so sánh mình với Nguyễn Khoa
Điềm trong bài viết "Hai bài thơ nhân dân của Nguyễn Khoa Điềm và Nguyễn
Trọng Tạo". Cũng trong gian ấy, Tạo có những hành vi rất không bình thường,
luôn làm ra vẻ mình là người quan trọng. Lúc thì Tạo khoe gọi điện cho ông trung
tướng CA đến nhậu rồi yêu cầu: “Chú nên lưu ý cho anh 2 trường hợp đang bị
giam trong tù là Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ và Sinh viên Nguyễn Thị Phương Uyên, đó là
2 người anh thấy nên quan tâm tốt hơn”. Lúc thì nhắn tin cho ông tướng công
an ấy bảo “em nhớ lưu ý CH Hà Vũ con ông Huy Cận chút nhé – anh Tạo”. Lúc
thì Tạo ngồi uống rượu với ông bộ trưởng nọ, ông tướng kia đàm đạo thế sự. Rõ
rằng, Tạo là một nhân vật quan trọng, là huynh đệ với giới chóp bu chính trị đến
mức suồng sã.
Thời gian trôi đi, cứ ngỡ mọi
chiện đã qua sẽ không lặp lại, nhưng hôm nay, một entry bên nhà bác Giao đã lại
làm chị rụng rời chân tay. Chị buồn và đau.
Nguyên văn bên nhà bác Giao là
thế này: Lại là đùa nghịch ác ý rồi
! Xemở đây.
Cái này chép nguyên từ fb của Nguyễn Trọng
Tạo, vừa mới có.
Đầu tiên, nhà thơ xứ Nghệ thắc
mắc là tại sao lại có cái này, thật hay không:

Sau đó, bạn đọc đã giúp ông, và
ông đã hiểu là
cái thật thế này cơ:

Bác Giao vốn là người nho nhã
nên mới nói vậy. Thực ra, chị thấy Tạo lú lẫn và mù quáng mất rồi.
Anh ơi, hãy úp mặt vào sông quê để rửa đi nỗi nhục này.
Anh ơi, hãy úp mặt vào sông quê để rửa đi nỗi nhục này.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét