Thứ Ba, 23 tháng 9, 2014

THỤY....

ONG BẮP CÀY


Chị thấy mấy tay như Nguyễn Tường Thụy, Đinh Hữu Thoại... vẫn lên giọng đạo đức, rằng thì là làm báo không soi mói đời tư, rằng thì là mà không được xúc phạm người khác.v.v...Thế mà trong bài viết của hắn trên trang cá nhân cũng như của "Hội nhà báo độc lập", hắn viết "thằng công an", con "phụ nữ"...Hóa ra "thằng zân chủ lõ đít và "thằng nhà chúa" lòi zom mõm cũng đều thối như nhau.

Chị với tư cách là một người đàn bà thấy chúng thật tởm, và rất tởm. Hôm nay chị sẽ lược lại bài viết cũ về Thụy với gái, hôm khác sẽ nói về Đinh Hữu Thoại mặt đen như củ chuối.

Các bạn cũng có thể thấy Thụy, dù đi bất cứ nơi đâu, khi tự sướng, bao giờ cũng ôm lấy một em theo phương châm lớn bùi bé mềm. Và nó không chỉ phản ánh thói dâm đãng của cá nhân anh ta, mà còn lột tả một phương cách làm zân chủ của đám lưu manh chữ nghĩa. Với chúng, đũng quần đàn bà đôi khi lại là nơi để chúng ẩn mặt nhớt nhèm. 

Vụ Phương Uyên lén lút đi khỏi nơi cư trú để đến với Thụy tại Hà Nội đã lâu, nhưng nó vẫn nóng hôi hổi như ngô nướng đút túi quần. Mình khoái câu của bạn Phạm Phương trên FB mô tả cảnh một nhúm lơ phơ đàn ông động đực nhưng bất lực nhìn rận con Phương Uyên bị áp giải lên máy bay, tống khứ về quê. Có lẽ đó là từ đúng và chính xác nhất để mô tả đám Nguyễn Tường Thụy, Trương Văn Dũng, Nguyễn Tường Tâm đã làm với Phương Uyên, nhưng đội lốt việc chống bạo quyền.

Thú thực, lúc đầu chị cũng hơi ngạc nhiên với chiêu thức của các "nhà dân chủ" này. Vì sao họ phải lôi trym, cu, vú, bướm vào hoạt động dân chủ? Vì sao họ lại chọn vú Phương Uyên mà không phải là Hằng Bùi? Có lẽ sự già nua, quá đát, sập xệ và vô học của Hằng Bùi không thể làm nên tiếng nổ, trong khi đó Phương Uyên có thừa. Vì lẽ đó, Phương Uyên được chấm chọn làm vật tế thần. Không biết đám giang hồ vặt như kiểu mẹ con nhà Uyên có nhận ra rằng, họ chỉ là một con rối trong trò chơi đong xèng với màu sắc dân chủ?

Nguyễn Tường Thụy đăng trên Blog của mình bài "Vụ án Thanh Trì 25/9/2013 (IV): Chân dung kẻ sàm sỡ Phương Uyên". Nội dung chả có cái mẹ gì ngoài dăm ba tấm ảnh vô giá trị chứng minh, kèm thêm đường link lên Facebook của Nguyễn Thùy Trang cho người xem cảnh quay chậm vụ lót lá chuối tống khứ loại cặn bã về nơi sản xuất. 

Chị đã bỏ ra cả tiếng để xem, nhưng tuyệt đối không thấy bất cứ một tình tiết nào dù là nhỏ nhất chứng minh anh chàng áo đen sọc trắng nắn xôi Phương Uyên, thay vào đó là cảnh cưỡng chế một cá thể giống cái vào khu vực cách ly. Tất nhiên, đó là quy định của pháp luật, và nó có thể được áp dụng ngay cả với những cá thể ebola khác.

Trong đoạn mô tả hội thoại giữa Thụy và Uyên cũng chủ yếu nói đến đoạn "Bóp vú" này. Những câu nói ráo hoảnh không cảm xúc, theo quy trình đã tố cáo hai diễn viên zân chủ. Chị thật, nhìn mặt là biết liền, trong đoạn hội thoại, mặc dù đại từ nhân xưng được sử dụng là bố con, nhưng ai cũng biết loại người như Thụy thì tin thế đéo. Bất lực cái đầu, nhưng cái mồm bú liếm của ông ta vẫn chưa bất lực, và nó vẫn có thể làm cho Phương Uyên lên mây lên gió. 

Thực ra không phải thời điểm này, người ta mới thấy Thụy và các chiến hữu của mình rất khoái khai thác cảnh Uyên hay ai đó "bị nắn xôi", với tần xuất sử dụng từ "bóp vú" tăng đột biến, bên cạnh đó là việc cố tìm cho ra bằng được hình ảnh để chứng minh. Có lẽ bạn Phạm Phương, anh Trần Quang Khải nói đúng, với Thụy, đó là cơn động đực của kẻ bất lực.

Chuyện của Nguyễn Tường Thụy, Nguyễn Tường Tâm, Trương Văn Dũng làm chị nhớ đến lời phán của anh Khệnh trên mạng về sự mặc cảm của đàn ông, đại ý là mặc cảm của đàn ông chính là sự yếu sinh lí, họ trốn tránh vào những việc nghe có vẻ vĩ đại như làm zân chủ, đong xèng, hoặc họ tìm đến phò như 1 cứu cánh về sự thay đổi hình dáng sinh học của những con bim bím để tạo cú huých về cảm xúc... 

Sự thật là, những người khoẻ mạnh và sinh lí nồng nàn, thường ít khi viết về hành vi của kẻ bóp vú đứa con (nuôi) của mình như Thụy, thay vào đó, họ đau khổ và buồn bã. Nhưng Thụy lại khác, có thể điều đó làm thỏa mãn một phần cơn hoang tưởng bại não của ông ta.

Cuối cùng, chị thấy chả có gì là lạ khi Nguyễn Tường Thụy phải tìm đến chuyện bóp vú hay ôm gái để cầu cứu cho cuộc đời của ông ta. Chỉ bóp vú thôi vẫn chưa đủ, mà phải là bóp vú "nữ sinh viên yêu nước" mới có cơ níu kéo vài cái còm của những kẻ tò mò. Nhưng, chiêu này quả là sốc, độc, lạ. Nguyên nhân dẫn đến hành động kì quái, bất thường của Nguyễn Tường Thụy chính là sự bất lực ở cái đầu, cả đầu ở trên và đầu buông thõng do quá đát ở đâu đó.

Lạ cho cái trò đời, làm dân chủ mà phải đi cầu viện cả kẻ tâm thần đã nhục, nay lại tìm cách chui đũng quần đàn bà như Phương Uyên (câu của nhà văn trẻ Phạm Phương) thì liệu có ngửi được không?


Bon nợt cho các bạn ảnh Thụy chụp với gái. Đố các bạn Thụy khoái em nào nhất?


  















NHÀ THƠ NGUYỄN TRỌNG TẠO SAO LẠI MÙ QUÁNG ĐẾN MỨC NÀY?


Ong Bắp Cày

Thành thực mà nói, chị là người mê Tạo lắm lắm, anh tài hoa trong thơ và cả trong nhạc nữa. Chị mê Tạo vì cái tình cái ý trong "con sông quê". Gái mê trai tài cũng chả có gì là xấu phải không?

Thế rồi chị thất vọng. Càng về già Tạo càng ngẫn. Có lẽ khi ngẫn người ta hay nổ. Nếu đúng như thế thì chị cũng không trách Tạo đâu, chị buồn. Chả phải một mình chị ngạc nhiên đâu, những người một thời mê Tạo cũng phải ngạc nhiên và thất vọng về anh, có lẽ Tạo mắc chứng hoang tưởng chính trị mất rồi. Giá như anh (chị vẫn muốn gọi anh như thế) chuyên tâm vào thơ vào nhạc thì hay biết bao! Giá như anh đừng nổ...

Còn nhớ, Tạo đã từng nổ vang trời về 20 blogger chuẩn bị nhập kho, rồi anh lại động cỡn viết bài "Tôi không muốn Thủ tướng khóc" khiến dư luận ỉ eo cả tháng. 

Chẳng biết tự bao giờ, một Trọng Tạo bơ phờ đang hổn hển cố leo dốc chính trị trong sự tuyệt vọng. Chẳng biết hào quang nào làm anh lóa mắt, buông đàn cầm gươm chiến đấu với cối xay gió và tự huyễn hoặc mình là hiệp sĩ chính trị. Đã có lần Tạo so sánh mình với Nguyễn Khoa Điềm trong bài viết "Hai bài thơ nhân dân của Nguyễn Khoa Điềm và Nguyễn Trọng Tạo". Cũng trong gian ấy, Tạo có những hành vi rất không bình thường, luôn làm ra vẻ mình là người quan trọng. Lúc thì Tạo khoe gọi điện cho ông trung tướng CA đến nhậu rồi yêu cầu: “Chú nên lưu ý cho anh 2 trường hợp đang bị giam trong tù là Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ và Sinh viên Nguyễn Thị Phương Uyên, đó là 2 người anh thấy nên quan tâm tốt hơn”. Lúc thì nhắn tin cho ông tướng công an ấy bảo “em nhớ lưu ý CH Hà Vũ con ông Huy Cận chút nhé – anh Tạo”. Lúc thì Tạo ngồi uống rượu với ông bộ trưởng nọ, ông tướng kia đàm đạo thế sự. Rõ rằng, Tạo là một nhân vật quan trọng, là huynh đệ với giới chóp bu chính trị đến mức suồng sã.

Thời gian trôi đi, cứ ngỡ mọi chiện đã qua sẽ không lặp lại, nhưng hôm nay, một entry bên nhà bác Giao đã lại làm chị rụng rời chân tay. Chị buồn và đau.

Nguyên văn bên nhà bác Giao là thế này: Lại là đùa nghịch ác ý rồi ! Xemở đây.

Cái này chép nguyên từ fb của Nguyễn Trọng Tạo, vừa mới có.

Đầu tiên, nhà thơ xứ Nghệ thắc mắc là tại sao lại có cái này, thật hay không:


Sau đó, bạn đọc đã giúp ông, và ông đã hiểu là cái thật thế này cơ:



Bác Giao vốn là người nho nhã nên mới nói vậy. Thực ra, chị thấy Tạo lú lẫn và mù quáng mất rồi.

Anh ơi, hãy úp mặt vào sông quê để rửa đi nỗi nhục này.

Tom Cat: CẢNH BÁO ÔNG NGÔ NHẬT ĐĂNG

TTHN: Đây là bài viết với tiêu đề “Cảnh báo ông Ngô Nhật Đăng”, được gửi đến hộp thư của TTHN với bút danh Tom Cat. Do chúng tôi không có điều kiện kiểm chứng tính xác thực nên xin đăng nguyên văn với sự thận trọng nhất để bạn đọc tham khảo. TTHN không chịu trách nhiệm về tính xác thực của thông tin.

Tom Cat cảnh báo blogger Trương Duy Nhất
Đề nghị web site Tin tức Hàng ngày đăng tải giúp cho tôi bài viết này. Xin cảm ơn – Tom Cat.

Đã trở thành thông lệ, mỗi khi Tom Cat tôi buộc phải lên tiếng thì một nhân vật có ý tưởng chống đối chính quyền chắc chắn sẽ phải vào tù. Thực tế thời gian qua đã chứng minh rằng, Tom Cat là người không thích và không bao giờ nói đùa với bất kỳ ai, cho dù họ là người có thân thế bất kể là thế nào.

Lần đầu tiên cách đây mấy năm, đó là trường hợp của ông Cù Huy Hà Vũ, sau đó tôi đã cảnh báo các ông Trương Duy Nhất và ông Nguyễn Hữu Vinh (Ba Sàm). Tất cả những lời cảnh báo của tôi tới họ xuất phát từ việc tôi thật sự không muốn những người mà tôi tôn trọng họ phải ngồi tù. Qua các lần cảnh báo trước đây của tôi, một vài vị đã được nhắc nhở có ý coi thường và nghĩ đây là những trò đùa của kẻ dấu mặt. Tuy nhiên, ngoại trừ một vài người có tên đã tiếp thu trên tinh thần hợp tác, xây dựng và tỏ ra có thái độ hợp lý hơn đối với chúng tôi.

Đến hôm nay những ai đã phải ở tù và ai đang được tự do thì anh Ngô Nhật Đăng và mọi người đã quá rõ. Cũng cần nói rõ thêm, việc lâu ngày Tom Cat không xuất hiện hoàn toàn không vì bất cứ lý do hoặc sự ràng buộc nào đối với chính quyền Việt nam và việc đảm bảo an ninh chính trị luôn luôn là nhiệm vụ cao nhất.

Anh Ngô Nhật Đăng thân mến,

Mặc dù nếu so với những người chống đối khác thì anh trừ cái nhiều tuổi ra thì thiếu đủ mọi thứ, từ kinh nghiệm sống, nghề nghiệp, sự trải đời hay tài năng v.v... thì anh hầu như không có gì đáng để người ta quan tâm. Nói đúng hơn vốn liếng của anh hiện tại là một con số không. Song đáng tiếc anh đã và đang quên đi truyền thống cách mạng của gia đình, của bố anh để muốn chứng tỏ mình là thành phần chống đối. Thông qua việc phát tán các bài viết xuyên tạc mang tính chống đối, kích động nhằm bôi nhọ chế độ và phá hoại khối đoàn kết thống nhất của toàn dân. Đây là những hành động hết sức nguy hiểm.

Cụ thể là các hoạt động gần đây của anh đã khiến cho một số lãnh đạo và những người làm công tác bảo vệ an ninh chính trị đã hết sức khó chịu. Nhất là khi anh đang cố chứng tỏ là người đi tiên phong trong việc xuất bản báo chí tư nhân, một việc làm mà pháp luật Việt nam hoàn toàn không cho phép. Nguy hiểm hơn là chúng tôi có đầy đủ chứng cứ và tài liệu cho thấy đằng sau việc làm của anh có các biểu hiện vi phạm luật pháp một cách nghiêm trọng. Đó là việc anh đã nhận được sự tiếp tay và tài trợ của một tổ chức chính trị và cá nhân phản động ở nước ngoài để thực hiện việc chống phá có tổ chức. Đây là việc làm hết sức nguy hiểm, đồng thời là một hành động coi thường và thách thức pháp luật của nhà nước Việt nam.

Do đó tôi xin cảnh báo anh Ngô Nhật Đăng được biết, đến nay đã có kết luận chính thức của cơ quan chức năng về việc sẽ buộc phải dùng các biện pháp nghiệp vụ để vô hiệu hóa anh, nếu như anh không chấm dứt các việc làm sai trái nói trên. Tom Cat tôi rất lấy làm tiếc về điều này, và thật sự tôi hy vọng với những dòng cảnh báo này bản thân anh sẽ chấm dứt hoàn toàn những việc làm sai trái nói trên để quay về với cuộc sống một cách bình thường. Xin anh nên nhớ không có bất kỳ thế lực nào, kể cả những người lớn tiếng hứa đảm bảo sự an toàn cho anh. Và xin nhắc anh hãy chấm dứt việc chạy theo các ảo tưởng mơ hồ mà những kẻ khác đang tìm cách xách động và đang biến anh thành một con rối của họ.

Trân trọng

Tom Cat

P/s: Anh nên chuẩn bị các tài liệu và câu trả lời về quan hệ và hoạt động thu chi tài chính của anh trong thời gian gần đây.

* Bài của tác giả gửi tới TTHN

Nguồn Tintuchangngay

NGUYỄN XUÂN DIỆN VÀ CHUYỆN MỪNG THỌ CỤ VŨ KHIÊU

Ong Bắp Cày


Chuyện mừng thọ cụ Vũ Khiêu lùm xùm trên mạng đã mấy hôm nay xuất phát từ TS Nguyễn Xuân Diện (Xuân Nhọ mõm). Phải nói thế này,"kính lão đắc thọ", và "kính già, già để tuổi cho"là truyền thống vàng son quý báu của người Việt cần trân trọng. 

Việc tổ chức mừng thọ cho cụ Vũ Khiêu có thể có điều gì đó chưa ổn, cần rút kinh nghiệm, nhưng đem cái chưa ổn để thổi phồng, bóp méo, phục vụ cho mục đích xấu là điều rất không nên làm.

Trên trang của TS Nguyễn Xuân Diện có bài viết: "Thư giãn cuối tuần: chết cười về áo mũ đại thọ của "Quốc sư" Vũ Khiêu", chị đã đọc và không thể không lên tiếng.

Trước hết, đó là bài viết của một kẻ mất dạy, hỗn xược. Lôi một việc làm đẹp đẽ là "mừng thọ" ra để làm đối tượng dè bỉu, hạ nhục và chọc cười cho thiên hạ, rồi tự sướng lăn lộn bầy đàn với nhau không thể là hành động của người quân tử. Thực ra, chị đây tuy ít chữ nhưng chị đi guốc vào trong bụng của Xuân Diện. Đả kích GS Vũ Khiêu mới chỉ là cái bề ngoài do thói tị hiềm của kẻ tiểu nhân, còn bản chất là thông qua sự việc để đả kích các cơ quan, đặc biệt là cơ quan văn hóa đã tổ chức mừng thọ cho cụ để đong xèng mới là chuyện lớn.

Ở quê chị, gặp kẻ mất dạy như thế này, bọn đàn bà con gái sẽ cho mấy cái ba ba vào mặt, ngay và luôn.


X
Ads by Shop-Up
Chị không hiểu vì sao Xuân Diện lại hằn học với cụ Vũ Khiêu đến thế, đặc biệt là những gì có liên quan đến Tàu. Ngay trong bài, Xuân Diện liệt kê những "thành tích" của cụ như: "Sửa gia phả, thừa nhận gốc Tàu"; "Bỏ họ Đặng lấy họ Vũ"; và "Mặc đồ Tàu, dùng đồ Tàu quá đáng".v.v..Cũng nói thật, chị không ưa Tàu, nhưng như bao người khác, chị vẫn bận đồ Tàu, sài hàng Tàu...Nhưng cần bảo vệ bờ cõi, chị sẵn sàng oánh dập mặt bọn chúng. Vậy nên, chuyện mặc hay sài đồ Tàu thì có gì mà ồn ĩ, có phỏng?

Chị hỏi Xuân Diện kia, việc sửa cho đúng và thừa nhận gốc gác tổ tiên của mình thì có gì là sai? Nguyên gốc của cụ là họ Vũ và nay cụ lấy lại thì có gì là không đúng? Cụ nay đã vào hàng "Bạch thọ" và "đã ở ngoài cái tuổi “tùy tâm sở dục” rồi thì mặc thế nào chẳng được"? 

Xuân Diện viết: "Rồi người ta vô cùng ngỡ ngàng khi cụ ăn mặc bộ đồ giặc Tàu đời Mãn Thanh (đi với quần Tây) trong buổi lễ mừng thọ trang trọng, hoành tráng, do Tỉnh ủy, UBND tỉnh Nam Định quê cụ tổ chức". Hehe, hóa ra Xuân Diện cũng là thánh soi cơ đấy. 


Chị hiểu đơn giản thế này, "Chiếc áo không làm nên thầy tu". Ví như TS Nguyễn Xuân Diện, dẫu có mặc quần tây áo vét thì cũng không chắc đã chứng tỏ anh ta là đàn ông. Dẫu anh có thêm chữ "Hán Nôm" vào "cặc vi dít" thì người ta vẫn biết Diện không phải là tiến sĩ Hán nôm, mà người ta vẫn biết Diện là tiến sĩ ca trù. Tất nhiên, tiến sĩ dỏm hay tiến sĩ thật lại là câu chuyện hoàn toàn khác. 


Lại nói về trang phục của cụ Vũ Khiêu, TS Xuân Diện bắt bẻ chiếc mũ mà GS Vũ Khiêu đội là chiếc mũ "Mãn Thanh", bộ áo ngủ màu đỏ có chữ Tàu...Ơ hay, Tàu thì sao? 


Chị hỏi: bộ quần áo "tây" Xuân Diện mặc có nguồn gốc từ đâu, và nó có phải trang phục truyền thống của Việt Nam? hãy nhìn xem các nhà sư, các linh mục sử dụng trang phục nào? Cảnh sát, bộ đội đang đội cái mũ kê-pi thì nó ở đâu ra? Liệu rằng tất cả những thứ anh đang mặc có phải là trang phục truyền thống của người Việt? Tất nhiên là đ** phải rồi. Vậy nên, cụ Vũ Khiêu có mặc áo dài khăn đóng hay quần tây mũ Thanh cũng chả nói lên điều gì cả Xuân Diện thân mến ạ. Về khoản chọc ngoáy này, Xuân Diện chỉ xứng làm học trò mạt của Lập què, Chênh lệch, hay Tường Thụy mà thôi, đ** hơn, thật đấy. 


Cái ngu và rất ngu của Xuân Diện là ở chỗ gán bất cứ thứ gì liên quan đến Tàu để hạ bệ GS Vũ Khiêu. Nếu như thế thì Xuân Diện học chữ Hán làm gì nhỉ, Hoành phi câu đối có cần vứt đi chăng? Ca trù có câu thơ chữ Hán cũng nên phế?


Chị còn nhớ, khi Xuân Diện với tư cách là TS ca trù làm MC ở ĐSQ Pháp với chương trình “Ca trù: Cuộc gặp gỡ của âm nhạc và thi ca” đã nói:“Trong một bài thơ hát nói bao giờ cũng có một câu thơ chữ Hán.” Tất nhiên, câu này của Diện thể hiện sự kém cỏi tri thức khoa học về Ca trù. Câu đúng là: "trong một bài hát nói, thường có một câu thơ chữ Hán". Ngay lập tức nghệ sĩ Thuý Hoà đã hát một bài hát nói của cụ Nguyễn Văn Ái (Cụ tổ 7 đời của CLB Thái Hà) để vả vào miệng kẻ hay nói láo. Và nếu như ca trù vì câu thơ chữ Hán mà bị quy chụp là thân Tàu, thì liệu rằng nó có còn tồn tại và rằng cái bằng tiến sĩ kia của Diện liệu có còn được công nhận? 


Thực ra, Xuân Diện cố gắng chọc ngoáy, hỗn hào với các bậc trượng phu về bản chất là đang cố tạo ra sự kiện "đốt đền" để hi vọng nổi tiếng. Nhưng chị nghĩ hiệu ứng ngược sẽ là tai tiếng. Người đời sẽ gọi đó là thằng vong bản, là loại tháo chạy  re về tư tưởng hay tâm hồn. 


Nhắc lại, về quyền lợi, ở đây không ai cấm TS Nguyễn Xuân Diện và những con lừa bại não, nâng bi, kèn sáo bất cứ ai, hay coi thường ai, nhưng không có nghĩa là họ được phóng uế bừa bãi khắp nơi, vì đây là thế giới của loài người. 


Suy cho cùng, qua bài viết chỉ chứng tỏ Xuân Diện định PR cho bản thân chứ không phải là lôi vụ mừng thọ cụ Vũ Khiêu ra làm trò cười. Chiêu này của Xuân Diện chỉ là chiêu học mót Ngọc Truynh cởi truồng, nhưng nhân cách của hắn không thể nào so sánh với Ngọc Truynh được, bởi Ngọc Truynh có cái thật tâm và đem lại cảm hứng nghệ thuật cho người khác. Chị nói thế là chân tình, Xuân Diện cũng đừng tỏ ra khó chịu như chị em phụ nữ bị rong kinh hành, và cũng đừng gầm rú lên như Hằng Bùi tụt quần ăn vạ. 


Chị nghĩ, TS Nguyễn Xuân Diện cũng nên xem lại nhân cách của mình, hãy tu tỉnh và cống hiến cho Ca trù, chớ nên trơ trẽn bẩn tưởi đến độ bị người dân phỉ nhổ và gọi là "Xuân Nhọ Mõm".

NGƯỜI VIỆT ƠI, XIN ĐỪNG TỰ TI

Người Việt ơi, xin đừng tự ti!

Mấy ngày nay truyền thông Việt trong nước và hải ngoại rên lên về vụ một người Việt ở Đức đối mặt với án tù 3 năm vì thịt mèo hàng xóm.

Tôi không bênh vực, thậm chí còn lên án mạnh mẽ hành vi phạm pháp này, ít nhất ở 2 lẽ: Thứ nhất người Việt này phạm tội trộm cắp, thứ hai người Việt này phạm tội hành hạ động vật cảnh.

Nhưng không nên vì điều này mà nhiều bạn hò hét ầm ĩ, cho dân tộc mình là mọi rợ, là thần kinh, là điên khùng...bla, bla.

Cả đời tôi chưa từng ăn một miếng thịt chó và tôi cũng ủng hộ việc không ăn thịt chó nhưng tôi nhất quyết không vì việc người Việt mình ăn thịt chó mà kết luận dân tộc mình dã man.

Năm 2003, báo chí Ba Lan đưa tin người Việt Nam thịt chó, thịt mèo để trong tủ lạnh để làm nhân nem (chả giò) trong các nhà hàng. Tin này loang ra khiến hệ thống quán ăn Việt Nam tại Ba Lan liêu xiêu. Số quán bar, nhà hàng Việt Nam từ hàng nghìn cái đã giảm xuống chỉ còn vài trăm, 5 năm sau ẩm thực Việt mới hồi phục lại trên đất nước Chopin.

Các hành vi phạm pháp này không những làm mất hình ảnh của người Việt trong mắt người nước ngoài, hơn nữa lại phạm tội nên rất cần lên án mạnh mẽ. Nhưng không nên vì thế mà chúng ta tự ti, quay ra khinh miệt dân tộc mình.

Hãy nhìn sang các dân tộc khác như Hàn Quốc, Trung Quốc...họ cũng ăn thịt chó đấy thôi. Hay các chiến binh và nông dân châu Âu từ ngàn đời nay vẫn ăn thịt con vật cưng quí nhất của mình là ngựa cơ mà.

Một cái tin Nhật phá vỡ đường dây người Việt trộm sắp trong siêu thị làm truyền thông và cộng đồng mạng Việt Nam dậy sóng. Trộm cắp đúng là xấu thật nhưng không phải vì thế mà buộc tội Việt Nam là dân tộc trộm cắp.

Chúng ta hãy tỉnh táo nhìn ra bên ngoài xem thế nào. Tại sao 100% hàng hóa tại các siêu thị trên thế giới phải gắn chíp báo động, thậm chí phải có bảo vệ đứng ở cửa mỗi gian hàng? Họ đâu có bỏ ra bao nhiêu tiền lắp chíp để chơi mà vì nạn trộm cắp trong các siêu thi hiện hữu mọi nơi trên thế giới và dân tộc nào cũng tồn tại trộm cắp. Chỉ có điều càng giàu, càng văn minh thì nạn trộm cắp càng ít.

Việt Nam đang ở thời kì quá độ tiến lên...văn minh, hiện đại nên phải sống chung với các tệ nạn này là điều đương nhiên, khó tránh khỏi.

Khi cơn bão Katarina ở Mỹ kết thúc, nạn cướp siêu thị và cửa hàng đã xảy ra vì các nạn nhân không được cung cấp kịp thời nước và thực phẩm. Nhưng sau cơn sóng thần tại Nhật, mức độ tàn phá và số người chết gấp trăm lần so với bão Katarina ở Mỹ nhưng nạn cướp bóc đã không xảy ra. Hình ảnh dòng người Nhật trong đó có trẻ em kiên nhẫn xếp hàng mua thực phẩm và nước tại vùng sóng thần khiến cả thế giới phải nghiêng mình kính nể dân tộc này.

Nhưng đã ai quên được rằng, chỉ 70 năm trước lính Nhật đã giết, hiếp hàng trăm nghìn người trong vụ thảm sát Nam Kinh, Trung Quốc?

Vài phụ nữ Việt vì ghen mà lên cơn cắt dái chồng, không có nghĩa phụ nữ Việt Nam nanh nọc có truyền thống cắt dái chồng. Ở Ba Lan, 2 tuần trước có một phụ nữ 60 tuổi vì ghen cũng cầm dao xẻo của ông chồng 65 tuổi một hột.

Dân tộc nào cũng phải trải qua và đi lên từ dã man tới văn minh. Xã hội càng giàu, càng văn minh thì các tệ nạn xã hội càng giảm bớt và con người vì thế có điều kiện để trở nên nhân văn hơn.

Thiết nghĩ chúng ta phải lên án các hành vi phạm pháp và chung tay góp sức làm giảm bớt tệ nạn đưa dân tộc Việt Nam hội nhập thế giới với các tiêu chuẩn văn minh của loài người.

Nhưng trong quá trình phát triển không thể chỉ có toàn điều thiện mà sự hiện hữu của cái ác, của tệ nạn là tất yếu.

Người Việt ơi, xin đừng buộc tội dân tộc mình!

Người Việt ơi, xin đừng tự ti!


Nguồn: Trần Quốc Quân

CHUYỆN CÓ HẬU CỦA CÔ GÁI 30 TUỔI VẪN CÒN TRINH

Chuyện có hậu của cô gái gần 30 vẫn còn trinh.

Sau khi tự nhủ “đừng chết vì yêu”,"cô ấy" cũng được cấp phát một tấm chồng xứng đáng theo tư tưởng cổ truyền “cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy” và "nồi Lào úp vung Ý".

Đám cưới tổ chức linh đình trong khách sạn sang trọng để ăn uống xong là lên phòng làm cái việc mà ai cũng biết là việc gì đấy.

Mỗi tội, khi cưới nhau cả hai vợ chồng vẫn còn trinh nên không biết phải làm gì trong đêm động phòng! 

Sau khi vào khách sạn, chồng "cô ấy" trốn vào phòng tắm gọi bố xin ý kiến!

- Bố ơi, con phải làm gì trước tiên đây?

- Cởi hết quần áo rồi lên giường!

Chồng cô ấy làm theo! "Cô ấy" thấy vậy nên cũng chạy vào phòng tắm gọi cho me mình hỏi ý:

- Mẹ à, ảnh trần truồng leo lên giường! Con phải làm gì đây?

- Cởi hết quần áo rồi lên giường với nó!

Cô ấy nghe lời làm theo! Nằm được một lúc, chồng "cô ấy" xin phép chuồn vào nhà tắm gọi bố:

- Bố ơi, vợ con cũng đang trần truồng trên giường, con phải làm gì tiếp đây?

- Vào ngắm nghía thân thể của nó, khi nào thấy mắt hoa lên thì lấy cái bộ phận cứng nhất của con nhét vào cái chỗ nó dùng để tiểu !

Lúc sau, cô ấy cũng gọi điện mẹ:

- Mẹ ơi, con phải là gì đây?

- Khởi động cho nó bằng cách liếm láp chỗ đi tiểu của nó, rồi nhét chỗ đi tiểu của nó vào chỗ đi tiểu của con. 

Hướng dẫn xong xuôi, hai bên thông gia yên tâm đi ngủ. Đến tận chiều ngày hôm sau, đợi mãi không thấy tân nương – tân lang xuống, hai nhà cùng lên định gọi đôi trẻ dậy bỗng thấy:

- Chú rể đang cắm đầu vào bồn tiểu nữ trong khách sạn 

- Cô dâu đang nhấp nhổm liếm láp cái bồn tiểu nam và tìm mọi cách nhét nó vào “chỗ đái” của mình.


Bài của @Nguyen Minh

Thứ Sáu, 19 tháng 9, 2014

TẠO TÌNH HUỐNG THÚC ĐẨY NGƯỜI KHÁC PHẠM TỘI LÀ VI PHẠM PHÁP LUẬT

Bộ Công an kiến nghị xử lý phóng viên vì “gài bẫy cảnh sát giao thông"

Phòng PV11 Công an TP HCM vừa đăng tải thông tin trên cổng TTĐT CATP HCM về việc “Bộ Công an kiến nghị Bộ Thông tin và Truyền thông xử lý Phóng viên Báo Thanh niên cài bẫy, tạo tình huống đưa hối lộ cho Cảnh sát giao thông để ghi âm, ghi hình”

Nội dung của bản thông báo viết rằng:

Cuối năm 2012, để có tư liệu viết đề tài "nạn bảo kê đường của Cảnh sát Cơ động - Trật tự (CSTT-CĐ) tại TP. Hồ Chí Minh", phóng viên Nguyễn Hoài Nam - Báo Thanh niên đã lên kế hoạch cài bẫy, tạo tình huống đưa hối lộ cho cán bộ, chiến sỹ CSCĐ-TT, Cảnh sát giao thông (CSGT) thuộc Công an Quận 6, Quận Bình Tân để thu thập tài liệu.

Phóng viên Nam đã liên hệ với một tài xế quen biết (Trần Ngọc Phúc) lên kế hoạch cài bẫy cán bộ, chiến sỹ CSCĐ-TT, CSGT Quận 6, Quận Bình Tân, Huyện Hóc Môn trong xử lý vi phạm do chính phóng viên Nam và tài xế Phúc cố tình vi phạm, tạo tình huống để tiếp cận ghi âm, ghi hình việc đưa và nhận hối lộ. Mỗi lần thực hiện việc hối lộ, Phóng viên Nam và tài xế Phúc đều chuẩn bị phương tiện để ghi âm, ghi hình việc thỏa thuận và đưa hối lộ CSCĐ-TT, CSGT tại trụ sở Công an hay việc xử lý trên mặt đường. Phóng viên Nam còn hướng dẫn Phúc về số tiền đưa hối lộ để không bị xử lý hình sự.

Sau khi thực hiện đề tài, phóng viên Nam đến Thanh tra Bộ Công an tố cáo về tiêu cực, sai phạm của một số cán bộ, chiến sỹ CSTT-CĐ, CSGT thuộc Công an Quận 6, Quận Bình Tân trong loạt phóng sự trên. Ngay khi nhận tin tố cáo, lãnh đạo Bộ Công an đã chỉ đạo các đơn vị có liên quan tiến hành điều tra làm rõ hành vi nhận hối lộ của cán bộ, chiến sỹ CSCĐ-TT, CSGT của các đơn vị trên.

Qua điều tra vụ việc, Bộ Công an đã ra quyết định kỷ luật "Tước danh hiệu Công an nhân dân" đối với cán bộ, chiến sỹ CSCĐ-TT, CSGT Công an Quận 6, Quận Bình Tân có hành vi vi phạm trong loạt bài phóng sự của phóng viên Nam.

Tuy nhiên, Bộ Công an cũng đã làm rõ hành vi của phóng viên Nguyễn Hoài Nam là vi phạm pháp luật. Hoạt động của phóng viên Nam không phải là hoạt động tác nghiệp, không phải để thu thập tài liệu chứng cứ về một vụ nhận hối lộ đã xảy ra trước đó mà là cố ý, chủ động tạo tình huống để cài bẫy, đưa hối lộ nhằm ghi âm, ghi hình làm tư liệu đề tài viết bài.

Việc tạo tình huống thúc đẩy người khác phạm tội là hành vi vi phạm pháp luật. Qua đó, Bộ Công an đã kiến nghị Bộ Thông tin và Truyền thông xử lý vi phạm đối với Phóng viên Nguyễn Hoài Nam về hành vi vi phạm pháp luật trên.

Nhóm phóng viên PetroTimes