Thứ Sáu, 11 tháng 3, 2016
NHẠC SĨ TUẤN KHANH ĐÃ "BẮN SÚNG LỤC" VÀO QUÁ KHỨ
Tuấn Khanh - một nhạc sĩ đang sinh sống tại TP Hồ Chí
Minh đang khiến dư luận phẫn nộ khi nói về các chiến sĩ Hải quân nhân dân Việt
Nam hy sinh trên đảo Gạc Ma năm 1988
Ngày 17/1 vừa qua, tại huyện đảo Lý Sơn, tỉnh Quảng Ngãi,
Tổng Liên đoàn Lao động Việt Nam chủ trì, phối hợp với Tỉnh uỷ, UBND tỉnh Quảng
Ngãi tổ chức buổi lễ đặt viên đá, khởi công xây dựng Khu tượng đài “Nghĩa sĩ
Hoàng Sa”.
nhac si tuan khanh
da ban sung luc vao qua khuNhân dịp này, trên trang mạng RFA, nhạc sĩ Tuấn Khanh đã có một bài viết mang tính suy diễn hết sức nguy hiểm, xuyên tạc sự kiện lịch sử của dân tộc. Đó là sự ngộ nhận do thiếu kiến thức lịch sử và càng không hiểu về tác chiến quân sự. Điều đó dễ khiến dư luận hoang mang dẫn đến hệ lụy khôn lường.
Trong bài viết này, Tuấn Khanh đã làm phép so sánh lực
lượng hải quân Việt Nam cộng hòa với bộ đội Hải quân nhân dân Việt Nam như
sau:
"74 người lính (của Quân đội Việt Nam cộng hòa trước đây
- tử trận trong hải chiến Hoàng Sa) đó không phải là nghĩa sĩ. Tấm bia giả dối
chỉ ghi một nửa sự thật đó, rồi một ngày sẽ phải thay đổi. Nghĩa sĩ chỉ là những
người có tấm lòng, và hành động trong một bối cảnh bị dồn ép. Nhưng 74 anh lính
đó là những quân nhân nhận được mệnh lệnh trực tiếp từ chỉ huy của họ, của tổ
quốc mình, rằng phải sống mái với giặc thù để giành lại đảo, giành lại biển, và
họ trở thành tử sĩ. Rõ ràng, quyết tâm và hành động của thiếu tá Ngụy Văn Thà và
đồng đội của mình hoàn toàn khác hẳn với 64 binh sĩ của quân đội Nhân Dân Việt
Nam trên đảo Gạc Ma, bị thảm sát năm 1988: đó là những người bộ đội bị giết chết
uất ức vì theo lệnh của chỉ huy trên đất liền là không được đánh trả. Thậm chí
xác của họ không được trục vớt, thông tin bị ém nhẹm suốt nhiều năm, họ từng bị
bỏ quên trong trong nhiều năm một cách đau xót. Chính những người đó đã hy sinh
trong vai trò của nghĩa sĩ. Ngày 19/1/1974 không có nghĩa sĩ mà chỉ có những
người hy sinh vì đất nước, những tử sĩ của quốc gia".
Hỏi có ai là người dân nước Việt không phẫn nộ trước sự
đổi trắng thay đen về cuộc hải chiến Hoàng Sa 1974 và hải chiến Trường Sa năm
1988?
Nhạc sĩ Tuấn Khanh nên nhớ rằng, sau trận hải chiến Hoàng
Sa năm 1974, chính Đại tá Hải quân VNCH Hà Văn Ngạc, người có mặt trên con tàu
HQ-5 trong vai trò trực tiếp chỉ huy Hải đoàn VNCH đối mặt với lính Trung Quốc
đã phải thừa nhận sự thất bại do những nguyên nhân ấu trĩ về phương án tác
chiến. Là người chỉ huy cao nhất trong trận đánh, ông Ngạc đã mất quyền kiểm
soát và lúng túng không tìm ra phương án đối phó. Đại tá Ngạc đã thừa nhận rằng,
“xét về thông số, lực lượng tàu chiến của VNCH có thể dễ dàng đánh bại Hải quân
Trung Quốc nhờ vào ưu thế về trang bị. Tuy nhiên, kết quả trận đánh lại là một
thất bại nhanh chóng cho VNCH vì những lý do sau:
Các chỉ huy VNCH đã không lập sẵn kế hoạch cơ động tác
chiến nếu có nổ súng, dẫn đến việc tác chiến bị động: Trong trận đánh, Phân đoàn
I (gồm 2 tàu hiện đại nhất là HQ-4 và HQ-5) chỉ ở bên ngoài "nhìn và đợi", và vì
quá lo sợ Trung Quốc, HQ-5 chỉ bắn vào lòng chảo 5 - 7 phát trước khi cùng HQ-4
rút lui. Mấy phát đạn này của HQ-5 thì lại bắn trúng vào tàu HQ-16, gây thiệt
hại nặng cho đồng đội. Vậy là chỉ sau ít phút tham chiến, VNCH mất một tàu do
hỏa lực của chính mình bắn vào đồng đội, hai tàu khác thì quay đầu rút lui. Chỉ
còn HQ-10 nhưng đây là tàu nhỏ yếu nhất. Khi hạm trưởng HQ-10 bị thương thì một
số thủy thủ nhát gan cũng bỏ tàu nhảy xuống biển chứ không lo chiến đấu tiếp.
Trận hải chiến vì vậy mà thất bại.
Khi lính Trung Quốc đổ bộ lên đảo, binh lính VNCH đã
không tổ chức bắn trả mà bỏ chạy vào khu bụi cây giữa đảo, sau đó thì buông súng
đầu hàng. Chỉ từ 10 giờ sáng tới xế trưa, lính Trung Quốc đã bắt được 49 tù binh
(lính VNCH) trên các đảo mà không cần nổ súng, hoàn tất chiếm các đảo một cách
nhanh chóng.
Bên cạnh đó lực lượng không quân của VNCH ở sân bay Đà
Nẵng khá mạnh (bao gồm 120 máy bay phản lực Northrop F-5) nhưng lại không được
phép cất cánh để tham chiến do sức ép từ Mỹ (Trước đó, Herikisinge đã bắt tay
với Trung Quốc, bán đứng Hoàng Sa cho Trung Quốc).
Một bài viết của trung tá Lê Văn Thự (cựu Hạm trưởng
HQ-16) được công bố vào năm 2004 tại Mỹ, thì trong suốt trận hải chiến vào sáng
19/1/1974, ông đã không hề biết tàu HQ-4 và HQ-5 ở đâu và cũng không liên lạc
được với đại tá Hà Văn Ngạc tại hiện trường. Bản thân ông Thự đã từ chối ủi tàu
vào đảo cố thủ chờ cứu viện và cho tàu tháo chạy về Đà Nẵng vì sợ bị Trung Quốc
bắt làm tù binh.
Tuấn Khanh nói rằng, “những người bộ đội bị giết chết uất
ức vì theo lệnh của chỉ huy trên đất liền là không được đánh trả” thì nhạc sĩ có
biết rằng, những vị chỉ huy của Quân đội nhân dân Việt Nam chỉ quán triệt “kiềm
chế, không được nổ súng trước”. Vì thế, khi lính Trung Quốc bắn trung úy Trần
Văn Phương, bộ đội Hải quân nhân dân Việt Nam mới nổ súng. Và 6 lính Trung Quốc
chết, 18 tên khác bị thương!
Thực ra, suốt nhiều năm nay, cứ đến ngày 14-3 thì Mặc
Lâm, biên tập viên RFA lại có bài viết đào bới những thông tin từ nhiều nguồn
trong và ngoài nước nói về trận hải chiến Trường Sa. Không biết Tuấn Khanh có bị
ảnh hưởng bởi những bài viết ấy của Mặc Lâm hay không nhưng với bài viết nói
trên, Tuấn Khanh đã chẳng khác nào kẻ “Bắn vào quá khứ bằng súng lục”. Và Tuấn
Khanh có biết không, “Kẻ nào bắn vào quá khứ bằng súng lục thì tương lai sẽ bắn
vào đầu hắn bằng đại bác” đấy!
Viết bài này cho RFA, Tuấn Khanh không chỉ đơn thuần là
“vạ miệng” mà đã xúc phạm tới anh linh của những chiến sĩ đã hy sinh xương máu
của mình vì chủ quyền thiêng liêng của Tổ quốc và niềm tự tôn dân tộc!
Đức Toàn
Thứ Tư, 2 tháng 3, 2016
SAO LẠI SÍNH NGOẠI? RẤT ĐÚNG
|
|
- Bốn năm sinh sống và học tập tại Việt Nam, tôi rất tôn trọng và yêu mến nhiều nét văn hóa ở đây cũng như tính cách thân thiện, hiếu khách của người Việt. Tuy nhiên, có những điều khiến người nước ngoài chúng tôi cảm giác không thoải mái...
|
|
|
Ăn
nhậu là chuyện cá nhân, tùy theo nhu cầu của mỗi người, do đó không nên
ép.
Trong
ảnh: bạn trẻ tây, ta uống bia ở phố đi bộ (Hà Nội) - Ảnh:
T.T.D.
|
| Nhiều người nước ngoài đến Việt Nam du lịch có đem theo sổ tay để ghi lại cảm nhận về đất nước Việt Nam qua giao tiếp và sinh hoạt của người địa phương. Do đó, tôi nghĩ người Việt nên có những ứng xử phù hợp để lấy lòng du khách, đừng vì lợi ích trước mắt mà đánh mất những cái lợi lâu dài |
Ít
khi lắng nghe
Tôi dặn đi dặn lại nhân viên phục vụ là tôi không thể ăn được thịt heo, cô này cũng vâng vâng, dạ dạ nhưng không biết cô nói với nhà bếp thế nào mà khi đưa ra bàn ăn, tôi vẫn ngửi được mùi không quen là thịt heo trong món pizza.
Tôi bực tức quát lớn bằng tiếng Việt: “Tại sao anh dặn em nhiều lần mà em vẫn đem ra thịt heo?”. Sau đó khi bình tĩnh lại, tôi gọi quản lý nhà hàng góp ý rằng nhà hàng nên tôn trọng và lắng nghe kỹ yêu cầu của khách hàng.
Một lần khác khi tôi đi ăn với một người bạn Mỹ, bạn ấy thích ăn chay nên gọi món salad không trộn thịt nhưng cuối cùng nhân viên phục vụ vẫn đem salad trộn thịt cho chúng tôi.
Tôi đã gặp những vấn đề liên quan đến thịt heo nhiều lần và những người bạn theo đạo Hồi hiện đang sinh sống ở Hà Nội cũng gặp tình trạng tương tự. Bây giờ tôi hạn chế ra ngoài ăn vì cảm giác không còn tin tưởng vào thái độ phục vụ của các nhà hàng mình từng đến.
Một chuyện khác nữa là cách đây hai năm, tôi có đến một quán ăn ở Hà Nội và chọn nhiều món trong thực đơn. Tuy nhiên, khoảng 30 phút sau thì nhân viên phục vụ đưa cho tôi một món mà tôi không có yêu cầu.
Tôi nói mình không có chọn món này thì nhân viên phục vụ trả lời: “Món ăn anh gọi đã hết, anh ăn thử món này ngon hơn” khiến tôi cảm thấy vô cùng thất vọng. Tôi nói với nhân viên rằng: “Tại sao trong thời gian 30 phút vừa qua, em không một lần hỏi ý kiến anh?” rồi sau đó tôi kêu tính tiền và bỏ về.
Một điểm khác khiến tôi cảm thấy không thoải mái là nhiều người Việt Nam thường thích ép người nước ngoài làm những điều họ không muốn.
Dù tôi biết là nhập gia phải tùy tục, nhưng không phải tục nào người nước ngoài cũng có thể làm theo được. Chẳng hạn như có người ép tôi ăn mắm tôm với lời giới thiệu đây là món đặc sản của miền Bắc Việt Nam dù tôi nói với họ là mình không chịu nổi mùi vị món chấm này.
Hay như khi ăn uống cùng người địa phương, một số người nhiều lần ép tôi uống bia rượu dù tôi giải thích với họ là tôi theo đạo Hồi nên không uống rượu bia, từ trước đến giờ tôi chưa hề biết mùi vị bia rượu như thế nào.
Có người còn chê bai: “Đàn ông gì mà không uống rượu. Uống một chút có mất mát gì đâu”(?!).
Tôi không có ý so sánh nhưng khi cùng đi ăn với một người bạn Romania ở Hà Nội, người bạn này hỏi tôi có muốn uống bia không và khi nghe tôi trả lời không uống được, người bạn này tiếp tục hỏi liệu việc anh ấy uống bia có khiến tôi cảm thấy khó chịu không...
Không
phải người nước ngoài nào cũng giàu
Tôi
thấy bây giờ cuộc sống người dân Việt Nam đã khá giả hơn trước. Thương mại, kinh
tế phát triển khá nhanh. Ngày càng nhiều người dân gia nhập tầng lớp trung lưu,
thượng lưu.Tuy nhiên cũng có nhiều người, đặc biệt là những người bán hàng ở các khu du lịch, vẫn tự xem mình là nghèo và mặc định bất cứ du khách người nước ngoài nào cũng giàu để họ mặc sức “chặt chém”.
Có lần tôi đóng vai một du khách nước ngoài lần đầu đến Việt Nam ra phố Hàng Đào (dù tôi đã ở Việt Nam bốn năm) để hỏi bằng tiếng Anh mua một cái áo có in cờ Tổ quốc Việt Nam thì người bán hàng “hét” giá 350.000 đồng.
Sau đó tôi phản ứng ngay bằng tiếng Việt: “Làm gì mà đắt dữ vậy, cái áo này chỉ có 50.000 đồng thôi!” thì người bán hàng trố mắt ngạc nhiên vì trình độ tiếng Việt của tôi và liền hỏi tôi mua bao nhiêu cái với giá 50.000 đồng.
Theo tìm hiểu của tôi, những cái áo ấy không phải do Việt Nam sản xuất. Tôi cho rằng khách nước ngoài đến Việt Nam để mua những đặc sản và mặt hàng đặc trưng của Việt Nam chứ không phải hàng Trung Quốc.
Theo tôi, giá cả không quan trọng nhưng tôi nghĩ người Việt nên chú trọng đến chất lượng hàng hóa và cái tên“Việt Nam”.
Ngoài ra, tôi có ấn tượng không tốt với hành vi chèo kéo du khách của một số nhân viên nhà hàng, quán ăn ở Việt Nam. Có lần khi tôi đi cùng một số người bạn thì một nhân viên chạy ra giật áo tôi cùng lời chào mời “hello, bia bia” khiến chúng tôi cảm thấy sợ và không thoải mái.
Tôi cũng muốn góp ý thêm với các nhân viên “chèo kéo” du khách ở các khu du lịch là họ nên học một số từ tiếng Anh cơ bản để thuyết phục khách hàng vào quán mình ăn. Đừng nên nói “hello bia” khiến người nước ngoài tưởng họ tên là “bia”.
SALEEM
HAMMAD (người Palestine)
|
Sao
lại sính ngoại?
Tôi
vẫn nhớ khi vừa đặt chân đến Việt Nam thì ấn tượng đầu tiên của tôi chính là
Việt Nam rất xinh đẹp, yên bình, và đó cũng là ước mơ của toàn thể người
Palestine chúng tôi.Nhưng có một số người bạn Việt sau khi đi du học nước ngoài về thì rất tự hào nói với tôi rằng: “Tôi là người Mỹ!”, “Tôi là người Anh!”, “Tôi là người Úc!”... Tôi còn nghe một số phụ nữ Việt Nam nói đây là con trai tôi, nó đẹp như trai Hàn Quốc khiến tôi vô cùng ngạc nhiên. |
QUỲNH
TRUNG
VƯỢNG RÂU VÀ TRÒ HỀ ỨNG CỬ ĐBQH
Quốc hội không
phải là phường chèo!
Thời gian
gần đây, không thấy Vượng Râu – tức diễn viên hài Nguyễn Công Vượng xuất hiện
trên sân khấu mà lại nổi tiếng trên một địa hạt khác: Những phát ngôn gây sốc về
tình hình chính trị, những đàm luận liên quan đến “Dư luận viên”, “Biển Đông”,
chống “Tàu” và gần đây nhất là tham gia cùng nhóm “xã hội dân sự” cùng
những gương mặt như Nguyễn Quang A, Nguyễn Tường Thụy và một số luật
sư để tự ứng cử đại biểu Quốc hội.
Cũng “chém
gió, đốt đền” hòng nổi danh
Sẽ
không có gì đáng bàn nếu những người ứng cử đó thực sự thực hiện
quyền ứng cử để mang tài đức tham gia cơ quan quyền lực cao nhất của
đất nước, góp phần vì dân, vì nước. Nếu nhìn theo khía cạnh ấy và
xem xét những suy nghĩ, phát ngôn và hành động của Nguyễn Công Vượng
gần đây thì sẽ thấy ngay việc làm của anh ta vì ai, hướng tới những
mục tiêu gì?
quoc
hoi khong phai la phuong cheo

Nguyễn
Công Vượng
Trong một
bài “trả lời phỏng vấn” của một trang mạng gồm tập hợp các bài
viết tự phát, cổ súy cho những nhân vật “vận động tự ứng cử” gần
đây, Nguyễn Công Vượng đã có nhiều từ ngữ lộng ngôn, chém gió, hô hào
“đập bỏ cái cũ, thay cái mới”. Vượng cũng tự phụ cho rằng mình là
“nghệ sĩ nổi tiếng”, “có quyền sinh quyền sát trong nghệ thuật” và
không giấu giếm ý định ứng cử vào Quốc hội vì có hiểu biết sâu
rộng về lĩnh vực văn hóa nghệ thuật, sẽ giúp làm tốt nhiều công
việc như bảo tồn bảo tàng, chấn chỉnh văn hóa và giáo dục chỉ sau 1
năm đến 3 năm, hơn hẳn nhiều đại biểu Quốc hội hiện
nay.
Khoan
chưa bàn đến những ý kiến nêu trên. Trước hết, xin được điểm lại đôi
chút thông tin về người tự ứng cử trên lĩnh vực văn hóa nghệ thuật
này. Nguyễn Công Vượng sinh năm 1980, quê ở xã Xuân Hồng, huyện Xuân
Trường, tỉnh Nam Định trong một gia đình như Vượng trả lời báo chí
thì có bố là giám đốc, mẹ là giáo viên đều đã nghỉ hưu và đều là
đảng viên. Lớn lên, Vượng theo học lớp diễn viên kịch tại Trường Đại
học Sân khấu điện ảnh Hà Nội và theo nghiệp diễn từ đầu những năm
2000 đến nay. Theo chính Vượng tự nhận khi trả lời phỏng vấn báo chí
thì Vượng bắt đầu có chút tiếng tăm từ năm 2005 nhờ một số bầu sô
mời diễn sau nhiều năm cộng tác với trung tâm sản xuất phim của Đài
truyền hình Việt Nam. Sau đó, Vượng ít nhiều xuất hiện trong một số
chương trình hài, tiểu phẩm truyền hình.
Nhưng,
khác với nhiều nghệ sĩ hài khác, Công Vượng ít được tham gia các
chương trình lớn, các sân khấu tầm cỡ quốc gia hay thường xuyên xuất
hiện trên truyền hình Việt Nam như Xuân Bắc, Tự Long, Xuân Hinh, Vân Dung,
Quang Thắng…Và dường như để “bù” lại, mấy năm gần đây, Vượng liên tục
gây sự chú ý của công luận bằng những phát ngôn và hành vi gây sốc,
thậm chí phản cảm.
Đầu
tiên phải kể đến vào đầu năm 2011, trả lời báo chí, Vượng hàm hồ cho
rằng mình là danh hài “đứng thứ hai ở đất Bắc. “Tôi kiêu có cơ sở!”.
Vượng chém gió: “Trận lớn nhất hàng 10 nghìn người ở Sân vận động Thành phố
Vinh. Những ngôi sao lúc ấy đang nổi, đang hot nhưng đến khi tôi bước ra một cái
là phát ngất. Lúc đó không phải từ già, không phải lớp trẻ mà cả già cả trẻ. Mà
tôi ra, chưa mở câu nào đã vỗ tay rào rào, những ca sỹ lúc đấy ra không
bằng...”. “Rạp tháng 8 Hải Phòng đất Bắc là rất chơi, Rạp 3/2 Nam Định… năm nào
cũng mời Vượng "râu" diễn khai rạp, nhưng Vượng râu có nhận lời hay không là cả
vấn đề”. Tuyên bố trên của Vượng đã khiến không ít nghệ sĩ bất bình,
nhiều người tỏ ý coi thường, không chấp vì Vượng thích tự nhận mình
xếp thứ mấy là việc của Vượng, vì nói như một vài nghệ sĩ thì hài
của Vượng “không thuộc thể loại nào cả”.
Đầu
xuân 2012, Vượng xuất hiện trên mặt báo với câu chuyện lái ô tô đi vào
đường cấm, lại mang theo dùi cui điện trên xe, bị công an Hà Nội đưa về
phường và xử phạt. Ngay sau đó ít lâu, Vượng lại lên báo mạng với
hàng loạt bài tung ra phát ngôn kênh kiệu như: “Mỗi năm tôi đều đốt
tiền tỷ để làm đĩa hài”.
Nhạt
nhòa dần trên sân khấu với những màn hài nhạt nhẽo, nhiều bạn đọc
phản hồi trên báo Giáo dục Việt Nam nhận xét về Vượng như vậy. Các
đĩa hài Tết thì năm nào cũng bị ế nhưng như một kẻ khùng, Vượng chia
sẻ với báo chí là vẫn dồn hết cát xê cả năm vào một vụ đĩa dù
biết là lỗ chỉ vì “sống chết với nghề”.
Vai
hề trên sân khấu chính trị
Sang
đến năm 2014, Vượng ít xuất hiện trên sân khấu hài nhưng lại thường
xuyên có mặt trên các sô diễn “hầu đồng” ở các chùa chiền lớn. Đặc
biệt, cái tên Vượng râu bắt đầu “hot” trên mạng xã hội với hàng loạt
bài chửi bới các “dư luận viên” bằng những lời lẽ thô tục, vô văn hóa.
Vượng gọi họ là “Dì Lìn Vào, Dâm Lòi Vú”, là “những con tinh trùng
khuyết tật”. Trên face book cá nhân, Vượng tung hình giao du với các “nhà
dân chủ” như Nguyễn Xuân Diện, Nguyễn Chí Tuyến, tụng ca Nguyễn Lân Thắng,
hết lời khen những kẻ trong nhóm No – U, một hội nhóm trá hình của tổ
chức phản động Việt Tân. Vượng đã chuyển dần từ các vai diễn hề trên
sân khấu sang những vai tuồng trên sân khấu chính trị của cái gọi là
các tổ chức xã hội dân sự.
Nhận
xét về Vượng, trong một bài viết trên mạng xã hội, tác giả Tọa Sơn
viết: “Cũng từ đó, Vượng hăng say một cách lạ thường. Vượng quan tâm đến chính
trị nhiều hơn, nói cạnh khóe nhiều hơn và cũng nhiễm nhiều thứ bệnh của đám “rân
chủ” nhiều hơn. Ngay như vụ Chí Tuyến sống bẩn sống thỉu, bị người đời đánh nhẹ
cho một cái mà nhà hắn cũng mất hẳn 3 bát tiết canh lợn để ăn vạ, Vượng cũng đã
hùa theo, không bằng, không chứng vu vạ hết cho chính quyền rồi đến công an. Và
như thế, sự hư hỏng của Vượng bắt đầu được định hình rõ hơn. Trong không ít
bài viết và comment trên mạng, Vượng công khai tỏ thái độ, quan điểm
phủ nhận vai trò lãnh đạo của Đảng cộng sản Việt Nam; chê bai, chửi
bới Đảng, Nhà nước; vu khống Đảng, Nhà nước “hèn với giặc, ác với
dân”, “dâng biển đảo cho giặc”…
Trao
đổi với người viết bài này, Vượng cứ khăng khăng vỗ ngực mình là yêu
nước; Đảng, Nhà nước là xấu xa. Hỏi Vượng: Chỉ rõ xem Đảng dâng đảo, bán đảo ở
chỗ nào, đảo nào thì không nói được, một kiến thức sơ đẳng về Trường Sa cũng
không biết nhưng Vượng lại đòi yêu nước theo kiểu đòi ra Trường Sa hát cho bộ
đội và nhân dân nghe. Rồi, Vượng ra sức tán dương, ngợi ca Nguyễn Lân Thắng –
một kẻ vĩ cuồng phỉ báng cả bàn thờ tổ tiên, làm ô danh dòng họ Nguyễn Lân
nhưng được Vượng ca tụng là yêu nước chân thành, có chí khí. Vượng còn thanh
minh là Thắng nghèo lắm, nghèo đến cùng kiệt, nghèo đến lê tấm thân gầy guộc mà
đi đấu tranh cho nhân quyền.
“Ít
học nhưng…đi nhiều”
Trong
bài trả lời phỏng vấn một trang mạng xã hội, Vượng có rất nhiều
phát ngôn huênh hoang như: “Tôi tốt nghiệp hai bằng cử nhân nhưng không
làm Nhà nước mà vẫn sống được, mà “sống khỏe” nên tôi không vào Quốc
hội để oai hơn vì hiện đã rất “oai” rồi. Tôi có “quyền sinh quyền
sát” trong mảng nghệ thuật của tôi nhưng tôi vào Quốc hội vì đây là
trách nhiệm của tôi”. “Tôi đi nhiều, biết nhiều về văn hóa, giải trí,
lễ hội, đền chùa, miếu mạo, tôi nắm rất rõ vì tôi được “lộc” đi rất
nhiều nên vào Quốc hội thì tôi điều hành về mảng văn hóa sẽ rất
tốt”. “Nếu để tôi bảo tồn bảo tàng di tích thì sẽ tốt hơn rất
nhiều. “Không thể nghiệp dư cũng gọi là nghệ sĩ”. “Người ta học đủ
bằng cấp mới lên được đại biểu Quốc hội thì đi thực tế rất ít, còn
tôi ít học nhưng đi thực tế rất nhiều. “Bất cập lễ hội chỉ trong 1
năm thì giải quyết xong, bất cập giáo dục thì 3 năm giải quyết xong.
Đấy, đại biểu Quốc hội phải như thế chứ không phải về hưu rồi nó
vẫn như cái chợ vỡ”. “Tôi là người rất bận về thời gian. Tôi làm tự
do nên bận hơn cả những người làm ở cơ quan Nhà nước…”.
Với
những phát ngôn trên cũng đủ thấy cái “tầm” của Vượng đến đâu, một
kẻ vừa ba hoa, thiếu khiêm tốn vừa không có chút kiến thức tối thiểu
về Hiến pháp, pháp luật. Vượng nên phân biệt rõ vai trò của cơ quan
lập pháp và hành pháp. Giải quyết những vấn đề bất cập về văn hóa,
giáo dục phải thông qua thay đổi hoạt động của cơ quan hành pháp bằng
hệ thống chính sách, pháp luật và sự giám sát của Quốc hội chứ
không phải mỗi đại biểu Quốc hội vào làm một tháng hay một năm như
Vượng nghĩ.
Mặt
khác, cũng nên biết rằng một trong những năng lực quan trọng nhất của
đại biểu Quốc hội là am hiểu pháp luật và có khả năng xây dựng pháp
luật chứ không phải “ít học nhưng thực tiễn nhiều” như Vượng nghĩ.
Một khía cạnh nữa, theo Luật tổ chức Quốc hội thì một trong 5 tiêu
chuẩn của đại biểu Quốc hội là phải “có điều kiện tham gia các hoạt động
của Quốc hội”. Nếu Vượng kêu mình làm tự do nhưng còn bận mải hơn cả
người làm trong cơ quan Nhà nước (có lẽ bận do chạy sô, hầu đồng) thì
tốt nhất Vượng nên ở nhà đi hát, đi hầu đồng kiếm tiền, đừng ảo tưởng
vào Quốc hội!
Cũng
cần phải nói thêm rằng, việc Nguyễn Công Vượng tham gia tự ứng cử và
tung clip trả lời phỏng vấn cho trang “Vận động ứng cử đại biểu Quốc
hội 2016” là một việc làm bất bình thường. Bởi lẽ, việc làm này
của Vượng đã được nhiều trang mạng hải ngoại tung hô cùng với trên hai
chục trường hợp tự ứng cử được các đài, báo hải ngoại gọi bằng các danh
từ mỹ miều như TS Nguyễn Quang A, luật sư Lê Văn Luân, nhà báo “độc lập”
Nguyễn Tường Thụy, “nhà hoạt động địa phương” Đặng Phương Bích, Nguyễn Thúy Hạnh
v.v... Hoạt động của những đối tượng này cùng với Nguyễn Công Vượng
đều được đưa lên các trang mạng xã hội, được cho là có bàn tay của tổ
chức phản động Việt Tân đứng sau nhằm phá hoại cuộc bầu cử Đại biểu
Quốc hội khóa XIV.
Thiết
nghĩ, với những thông tin nêu trên cũng đủ nói lên nhận thức, nhân cách
của Nguyễn Công Vượng, một kẻ mang danh nghệ sĩ nhưng “nghệ” thì ít
mà “sỹ” lại quá nhiều và những việc làm tiếm danh yêu nước của anh
ta chẳng qua chỉ là những trò lố có thể do người khác giật dây vì
những mưu đồ đen tối!
Đại Anh
Thứ Tư, 9 tháng 9, 2015
CỨU LẤY CÁI LOA - KỲ I: TÁC DỤNG
Hoàng Đức@
Anh vừa lừa lên mạng đọc báo điện tử về mà mất hết cả sự tinh tướng rồi các anh em ạ. Ngày trước đọc báo xong thì chém gió phần phật vì báo chí họ kiểm duyệt tin kỹ lắm, còn hiện nay nghe theo chúng nó thì có mà "đổ thóc giống ra mà ăn".
Anh vừa lừa lên mạng đọc báo điện tử về mà mất hết cả sự tinh tướng rồi các anh em ạ. Ngày trước đọc báo xong thì chém gió phần phật vì báo chí họ kiểm duyệt tin kỹ lắm, còn hiện nay nghe theo chúng nó thì có mà "đổ thóc giống ra mà ăn".

Anh khuyên mọi người lên mạng đọc tin mới để cập nhật, tự phân tích logic, sâu chuỗi các sự kiện, vụ việc kết hợp với lý thuyết cứng và kinh nghiệm sống từ đó tổng hợp, đưa ra nhận định theo cách ấy sẽ có chính kiến riêng của mình một cách đúng đắn hơn mấy tay nhà báo rỏm kia. Giờ đây anh rất sợ không dám đọc mấy bài viết phân tích vấn đề xã hội trên báo điện tử vì nếu đọc anh sẽ bị lũ "Kền kền", lũ "Lều báo cho ăn quả đắng". Chẳng cần đâu xa, mấy vụ án mạng mới đây thôi Bộ TTTT đã chẳng có báo cáo rằng mấy tờ báo tận dụng đến từng chi tiết, từng manh mối, thậm chí sáng tạo ra mấy chứng cứ nghi vấn thêm, cạo bằng các nếp nhăn để suy luận "phá án" giúp cơ quan điều tra đó sao. Những vụ việc như: DLV, thay thế cây xanh, hợp pháp hóa mại dâm, tuyên truyền thông tin về một quốc gia A từ nguồn tin lấy ở đài một nước thù địch của quốc gia B, chuyện đăng tải những bài "Sốc - Sex - Sến"...và cả triệu cái lỗi sai đùng đoàng ra, mấy cái đó anh bất bình lắm mà chẳng nói, vì nói thì mấy nhà nhiều chữ ấy bảo anh là Chí Phèo, họ sẽ nghĩ chắc trừ nó ra nên anh chỉ xin tặng cho mấy chữ: "Nông cạn, thiếu thực tế, tự diễn biến và vô liêm sỉ".
Anh
nói vậy chứ mọi người đừng xem anh nói là đúng 10/10, đừng để anh sỏ mũi dắt đi
như đám bò dư luận ngoài kia mà hãy bình tĩnh mà suy xét vì có những tờ báo uy
tín, vẫn giữ được bản lĩnh trong thời buổi "Tiền là tiên là
phật, là sức bật của lò xo, là thước đo lòng người, là nu cười của tuổi trẻ, là
sức khỏe của dê già be be ..." hãy nêu lên cái phản biện của
mình chứ đừng vội đồng thuận như tín đồ, có như vậy xã hội này mới tiến bộ lên
được. Có những tờ báo giữ được uy tín vì sao, vì người đứng đầu của họ không gây
áp lực tin bài cho phóng viên, người đứng đầu họ có cây bút sắc
kiểu "đâm mấy thằng gian bút chẳng tà", có cái tâm trong
sáng, sâu sát với công việc cộng với cái tầm lãnh đạo thì bên dưới sao mà dám
làm láo, làm bậy. Anh nói vậy, các chú học nhiều biết rộng chắc hiểu được điều
anh nói, nhỉ?
Trên
đây nó là vấn đề lớn, là chiến lược, là một phần của "Đại
cục" nên anh chưa kết luận vội, anh sẽ viết từ cái nhỏ đến cái
to để khi nào đấy sẽ có bài tổng kết lại để đánh giá hầu các anh em, chuyện hôm
nay muốn nói là về cái "Loa phường", đó chính
là cái loa phường các anh em ơi. Cái loa phường chắc các bác chẳng lạ gì, đâu đó
chắc hẳn các bác cũng bắt gặp cái loa méo mó, treo tót trên cao nhìn cà tàng mà
nó đem lại cho ta những giá trị quý báu. Ấy thế mà nó lại bị cả một dàn mấy tờ
báo điện tử đông người đọc nhất nhì đất nước này ép nó phải chết, và liệu nó có
chết một cách đầy tức tưởi? đọc bài báo kết tội nó, đêm về anh chằn trọc chẳng
yên khiến con vợ nó mắng vì để nó nằm một mình thở trúc than ngô một mình. Anh
lại phải dừng suy nghĩ và trở về với cái máng lợn cũ của mình Hí
hí
Đó
là hai bài báo tại ĐÂY và TẠI
ĐÂY
Theo
hai bản án dành cho "Loa phường" thì nguyên nhân chính khiến nó bị kết tội là
đo "Lạc hậu", "gây ảnh hưởng đến người dân" và
quan trọng hơn là nó "đã hết sứ mệnh lịch
sử". Trước hết, chưa phản pháo hai bài báo vội mà anh sẽ chỉ ra
một số lợi ích từ cái thiết bị mà hai tác giả cho rằng đang làm phiền cuộc sống
của họ và mọi người:
-
Thứ nhất, theo để ý mỗi tỉnh, thành phố, quận, huyện, thị trấn, xã, phường thậm
chí là mỗi thôn ta sẽ thấy hầu như ở đó đều có một chiếc loa để thông tin cho
mọi người dân những thông tin, tin tức (từ miền quê Kinh Bắc đến Hà Nội, Tuyên
Quang hay giờ là Tp.HCM). Ở quê, mỗi khi có việc làng, họp các cụ, phụ nữ, họp
đoàn, chi bộ, phổ biến nghị quyết, hội hè đến những việc thông báo việc mất trâu
bò ... thì trưởng thôn đều ra nhà văn hóa bắc loa mà gọi, nhiều khi mở cả chương
trình trực tiếp họp hội đồng nhân dân xã, họp quốc hội khiến mọi người người
trong thôn nức nở. Cũng chính từ việc ấy mà trong nhiều lần họp tiếp xúc cử tri,
lấy ý kiến dự thảo nghị quyết hội đồng xã hay việc bầu cử nhân sự người dân đều
nắm thông tin để tham gia đưa ý kiến, góp ý, phê bình. Đó chính là công dụng thứ
nhất góp phần dân chủ hóa đời sống xã hội.Ở Hà Nội người ta ngồn ngang với công việc mưu sinh, cái loa móp là người bạn thông báo cho người ta biết hôm nay họp phường, họp quận, hôm nay có đợt tiêm chủng vắc xin, hay được nghe chương trình của lãnh đạo trả lời đơn thư, tăng thuế, giảm thuế, giảm giá mặt hàng...Người Hà Nội nhiều người là trí thức, văn minh nên nhu cầu thông tin còn cao hơn nhiều lần so với mặt bằng chung, đặc biệt là vấn đề chính trị, công việc, và những chính sách xã hội. Thời gian cho công việc nhiều khiến họ ít có thời gian cho việc lên mạng hay đọc báo. Vậy loa phường chính là một kênh thông tin hữu ích đến mỗi công dân thủ đô trong việc tiếp nhận thông tin.
- Thứ hai, những chương trình giải trí trên mục phát thanh ngày càng đa dạng, đáp ứng nhu cầu ngày càng cao của nhân dân. Các anh chị đều biết văn hóa, văn nghệ là một trong các phương thức thúc đẩy con người lao động hăng say sáng tạo, phát huy lòng yêu nước của nhân dân. Thật vậy, càng lên những cấp cao thì những chương trình ấy ngày càng tỏ ra chuyên nghiệp. Ở địa phương, cụ thể là cấp thôn, cấp xã, cấp huyện những chương trình ấy đơn giản là những ca khúc đưa lại trên mạng, trên các đài truyền thanh cấp cao hơn nhưng vẫn đảm bảo được yếu tố cần và đủ cho tuyên truyền những mục tiêu đã nêu trên, đó là văn hóa và lòng yêu nước. Những ca khúc được truyền thanh đó là những ca khúc ca ngợi quê hương, đất nước, các vị anh hùng chứ không tào lao đưa mấy ca khúc của mấy cô ca sĩ hát thì ít mà khoe đ** thì nhiều trên các trang mạng, thậm chí là ở mấy tờ "Báo điện tử".
Cũng
nhờ cái loa móp mà các bản nhạc vô tình đi cùng năm tháng, các anh chị nghe
những làn điệu dân ca đặc sản của mỗi miền quê hương: hò vĩ dặm, đờn ca tài tử,
dân ca quan họ, ca trù, những điều khèn, sáo dân tộc... về thủ đô các anh chị
được nghe giới thiệu phố cổ, được nghe "Hà Nội đó niềm tin yêu
hi vọng..." , "Hà nội mùa này vắng những cơn mưa....", " Hà Nội mùa thu
cây cơm nguội vàng cây bàng...lá đỏ, nằm kề bên nhau phố xưa nhà cổ mái ngói
thâm nâu..."... nghe xong chắc hẳn mọi người đều có một cảm xúc đó
là "Tự hào" về nét văn hóa, về đất nước mình.
Vậy thì, loa ấy có phải là một công cụ giúp chúng ta tuyên truyền, gìn giữ văn
hóa cho dân tộc hay không?
-
Thứ ba, từ cái loa phường mà các mẹ, các chị, các em và chúng ta đang vi vu
ngoài đường bỗng từ đâu lọt vào tai được những kiến thức về sức khỏe, về kinh
nghiệm sống, về cách sống thế nào cho khoa học bởi vì THỜI GIAN cho các anh chị
nghe đài, đọc báo hay xem tivi trong thời buổi tuy nói là "văn
minh thông tin", "cách mạng công nghệ" này là rất ít, nói khác
theo chủ quan cá nhân thì nếu có thời gian các anh chị cũng chẳng chịu tìm hiểu
những việc ấy mà sẽ vào các trang làm đẹp, mua sắm, khuyến mại, ...(đó là chưa
tính đến chuyện các anh chị vào mấy web đen xem phim đen phim đỏ,cộng thêm việc
tìm hiểu thông tin trên cái mạng nhện do các "nhà báo tốt
bụng" giúp chúng ta tìm hiểu lại có không ít bài phản khoa học và thiếu căn
cứ xác đáng). Nhiều lần nhờ cái loa mà tớ biết con gái thích cái gì từ đó hiểu
và thông cảm cho họ hơn, làm sao để chăm sóc sức khỏe cho mình, cho người thân,
ứng xử sao cho phù hợp nhất. Đó là cái tác dụng thứ ba.
-
Thứ tư, từ mỗi bản làng xa xôi, nơi vùng núi hiểm trở, hay vùng bà con quanh
năm lênh đênh sông nước, đến chỗ bà con sống tập trung lại thành từng làng nhỏ
đến khu đô thị lớn ...thì cái loa móp ấy giúp bà con theo dõi được thông tin,
biết được ngày mưa ngày nắng và đặc biệt hơn là biết được cuộc sống của mình
đang ở mức nào đối với xã hội để đó để phấn đấu, học hỏi kinh nghiệm qua những
cái loa như thế.
-
Thứ năm, những cái loa cũng đã tạo được công ăn việc làm cho bao người. Dù đó là
con cháu xếp lớn, người dân lao động thì đó cũng chính là tạo công ăn việc làm
cho người dân, chưa nói tới sâu sa rằng việc tiết mục quảng cáo còn giúp các
doanh nghiệp, ca sĩ được quảng bá, tăng thu nhập của mình. Thu nhập của họ tôi
nghĩ không bằng nửa số lương của các bạn và họ vẫn làm, chẳng lẽ đó là việc xấu.
Có vi phạm pháp luật? thưa không!; Có vi phạm đạo đức? hoàn toàn không !...Vậy
đó là việc tốt chăng? vâng, đúng thế. Đem thông tin đến cho mọi người thì đó là
việc tốt, lại thêm cả lợi ích cho kinh tế đất nước.
Vậy
là theo họ những công dụng của loa phường ngày nay đã hết có phải vậy
không?
Thứ Sáu, 3 tháng 4, 2015
NGÀY 30/04 DANLAMBAO LẠI CHỌC NGOÁY NỖI ĐAU DÂN TỘC
@Hoàng
Đức
Những
ngày tháng tư này đối nghịch với sự vui tươi phấn khởi của Nhân dân cả nước, thì
vẫn có những trang mạng chống cộng hải ngoại tiếp tục khơi gợi lại cái gọi là
"Ngày Quốc Hận" để từ đó phá hoại lại chính sách đại đoàn kết, hòa hợp hòa giải
dân tộc. Ngày hôm qua trên trang danlambao có bài "40 năm hỗn danh
"ngụy"và những trận đòn thù của ác quỷ" (Lê Thiên), tôi đọc và có
mấy điều muốn nhắn nhủ tới những con người ngày đêm ra sức tuyên truyền phá hoại
như sau:
Thứ
nhất, họ là những người của chế độ cũ, đang hưởng những đặc quyền đặc lợi, nguồn
viện trợ từ "đồng minh" giờ đây nó đã tan biến sang bên kia bờ đại dương vì vậy
họ vượt biên để mong mỏi một sự "cứu rỗi", "rủ lòng thương" từ những người bạn.
Theo tôi việc họ làm như thế đáng thương nhưng cũng đáng trách bởi vì trong bối
cảnh đất nước khi ấy, vừa thoát khỏi chiến tranh, đất nước bị tàn phá vậy mà họ
bỏ lại tất cả để đi theo tiếng gọi của sự phồn hoa nơi xứ người, đáng ra họ phải
ở lại cùng chung tay gây dựng đất nước phát triển. Đặc biệt họ lại là những
người rước quân xâm lược vào để tàn phá đất nước, việc làm của họ là vô trách
nhiệm. Giờ đây khi họ đã ổn định bên ấy, nhiều người đã hiểu ra đâu là con đường
yêu nước chân chính, đâu là con đường vô nghĩa, vì vậy đã có nhiều Việt kiều hồi
hương, đầu tư cho quê hương, quảng bá và mang hình ảnh chân thực của quê hương
đến với người Việt xa xứ cũng như bè bạn quốc tế đó cũng xem như là sự hối lỗi
muộn mà chưa muộn.
Thứ
hai, trong những người ra đi ấy tôi tin chắc có người không chỉ vì họ ích kỷ như
nhóm trên, họ ra đi vì tư tưởng "quốc gia" của họ nhưng họ đâu biết rằng họ đã
bị chính đám người tự xưng "chánh nghĩa quốc gia" ấy lừa gạt bởi những con người
ấy chính là lũ tay sai, chơ tráo sẵn sàng đổi trắng thành đen vì tiền của ông
chủ, đám người ấy chính là "quái thai" của một nền dân chủ bạo lực nhưng được
mang một cái mác mỹ miều "thiên đường dân chủ, thiên đường tự do" mặc dù ở ngay
nước họ cảnh sát bắn chết dân vì những lý do chẳng đâu vào đâu (vụ
việc cảnh sát bắn chết thanh niên da màu), hay những vụ việc bê bối tại các nhà
tù giam giữ người mà họ "cho là khủng bố"...Và rồi sau bao năm vì "lý tưởng quốc
gia" họ cay đắng nhìn lại cuộc đời, họ từng thề không bao giờ ăn cơm cộng sản
vậy mà khi nhìn thấy sự phát triển của đất nước họ đã rớt nước mắt, dù đó là
những giọt nước mắt của những người đã vào cái tuổi "xưa nay hiếm". Giờ đây khi
những "thuyền nhân" nay đã trở thành Việt Kiều khi về nước họ hãy thử hỏi những
người lính VNCH cũ, những người bị gọi là "ngụy quyền" kia một câu chân thành
xem họ có bị "triệt đường sống" hay không?
Kỳ
thị giai cấp ?
Còn
tại Việt Nam hiện nay có còn đấu tranh giai cấp hay không? Câu trả lời là có!
Một xã hội còn giai cấp thì tất yếu sẽ còn đấu tranh, đặc biệt mẫu thuẫn lợi ích
giữa giai cấp công nhân, nhân dân lao động với giai cấp tư sản. Đảng là giai cấp
công nhân lãnh đạo, lợi ích của Đảng cũng chính là lợi ích của đại bộ phận tầng
lớp dân dân lao động Việt Nam. Quá trình đấu tranh ấy còn lâu dài và đó cũng là
quy luật phát triển của xã hội, có mâu thuẫn mới có sự phát triển. Nhà nước dù ở
chế độ nào, thời kỳ nào dù cho có là xã hội chủ nghĩa, hay tư bản chủ nghĩa thì
nó cũng chưa phải là ưu việt nhất, quá trình đấu tranh ấy sẽ còn đấu tranh đến
khi không còn giai cấp đó là ở Cộng sản chủ nghĩa. Trong cải cách ruộng đất, tuy
phạm phải sai lầm lớn khi chính quyền đấu tố cả những địa chủ kháng chiến, quy
nhầm địa chủ nhưng những cuộc đấu tố ấy nhiều kẻ có nợ máu với nhân dân đã phải
đền tội, Đảng, Nhà nước đã kịp nhận lỗi, khắc phục và sửa sai. Biết nhận lỗi là
đáng quý, biết sửa cái lỗi ấy còn đáng quý hơn, đó cũng là lý do mà Nhân dân
Việt Nam tin yêu và ủng hộ cách mạng, nói tới VNCH chế độ của họ đã sai lầm, đã
sụp đổ 40 năm mà lại không sửa chữa còn tiếp tục phạm sai lầm hơn như vậy thì có
đáng trách, đáng phạt hay không?
Kỳ
thị Đảng - Ngụy ? Và từ Ngụy có độc địa đối với các ông?
Trước
hết xin giải thích cho ông cái từ Ngụy nó có ý nghĩa như thế
nào:
ngụy:nIt.
Giả dối. Ngụy quyền. Quân đội ngụy. IId. Ngụy quân, ngụy quyền (nói
tắt).
Ngụy
là một từ gốc Hán trong tiếng Việt có nhiều nghĩa tùy
thuộc vào văn cảnh và từ ghép với nó. Nghĩa hay gặp có nghĩa là làm cho giống
như trong từ ngụy trang và một nghĩa khác chỉ phần thừa ra, phần không chính
thống, không được công nhận như là trong ngụy triều, ngụy binh, ngụy quân, ngụy
quyền.Tại Việt Nam, có hai từ ngụy đồng âm khác nghĩa thường được
sử dụng trong văn hóa giao tiếp và văn học của người Việt. Một từ
ngụy (偽) là giả, như ngụy tạo, ngụy quân tử, ngụy trang, ngụy triều, ngụy quyền.
Trong chính trị, từ này được dùng để chỉ một triều đình hoặc chính quyền do soán
đoạt mà có, hoặc do quân xâm lược dựng lên để hợp thức hóa sự xâm lược, đô hộ và
phục vụ cho sự đô hộ, xâm lược đó. Còn bản thân chính quyền đó không có thực
quyền, thực lực, hữu danh vô thực [1], không đủ tiêu chuẩn, phẩm
chất của một chính quyền hay triều đình đúng nghĩa[cần dẫn nguồn], mang tính
chất bất hợp pháp và không chính danh.[2] Tuy nhiên, trong lịch sử
Trung Quốc và Việt Nam, từ ngụythường được các lực lượng cầm quyền sử dụng để
chỉ những đối thủ chính trị của họ. Thuật ngữ này có cách gọi khác
là Chính phủ bù nhìn (Puppet State). Tùy theo cách
đánh giá và quan điểm cá nhân của mỗi nhà sử học mà một chính phủ trong điều
kiện một quốc gia bị lực lượng quân đội nước ngoài chiếm đóng có được xem là bù
nhìn hay không (Nguồn Wikipedia).
Chính
quyền các ông được Pháp dựng lên, sau đó đến lượt Mỹ đỡ đầu mục tiêu chính chỉ
để giúp họ cai trị cũng như "ngăn chặn làn sóng đỏ", lợi ích của chế độ VNCH gắn
chặt với lợi ích của đế quốc. Chính những người trong cuộc cũng đã lên tiếng về
cái bản chất Ngụy ấy:
Trong
đám mù, thằng chột làm vua
(so
sánh Ngô Đình Diệm và bọn tay sai)
Tổng
thống Mỹ EisenHower
"Diệm
là thằng con trai duy nhất mà chúng ta có ở đó"
Tổng
thống Mỹ Johnson
Không
thể để cái đuôi chó phản lại cái đầu con chó được
Ngoại
trưởng Henry Kissinger
Biên
giới của Mỹ không ngừng ở Đại Tây Dương và Thái Bình Dương, mà kéo dài ở Đông
Nam Á, tới sông bến Hải ở vĩ tuyến 17 của Việt Nam
Tổng
thống "đệ nhất" chế độ CH: Ngô Đình Diệm
TT
Ngô Đình Diệm đã bị giết chết trong cuộc đảo chánh của quân đội VNCH ngày
1-11-1963 sau khi bị bắt. Người Mỹ chắc chắn biết người giết Tổng Thống Diệm
nhưng không công bố
Nếu
Hoa Kỳ mà không viện trợ cho chúng ta nữa thì không phải là một ngày hay một
tháng hay một năm mà chỉ sau 3 giờ, chúng ta sẽ rời khỏi Dinh Độc Lập!, Mỹ còn
viện trợ thì chúng ta còn chống cộng
Tổng
thống "đệ nhị" chế độ CH, Trung tướng : Nguyễn Văn Thiệu
Việt
Cộng luôn đối xử với chúng tôi như là những con rối, những con bù nhìn của người
Mỹ, nhưng rồi chính người Mỹ cũng coi chúng tôi là những con bù nhìn của Mỹ chứ
không phải các nhà lãnh đạo thật sự của người dân Việt Nam. Ông Mỹ lúc nào cũng
đứng ra làm kép chính, chúng tôi không có quyền lực và vai trò gì quan trọng, vì
vậy nhiều người cho đây là cuộc chiến tranh của người Mỹ và chúng tôi chỉ là
những kẻ đánh thuê.
Phó
Tổng thống, Chủ tịch Uỷ ban Hành Pháp, Thiếu Tướng : Nguyễn Cao
Kỳ
Sáng
30/4/1975,Tướng tình báo Pháp Vanuxem gặp TT Dương Văn Minh và đề nghị chính
quyền cố gắng cầm cự vài ngày nữa Trung Quốc sẽ can thiệp
Ông
Dương Văn Minh nói : Trong đời tôi, tôi đã từng làm tay sai cho Pháp, rồi tay
sai cho Mỹ, đã quá đủ rồi. Tôi không thể tiếp tục làm tay sai cho Trung
Quốc.
Tổng
thống, Đại tướng : Dương Văn Minh
Chúng
ta không có trách nhiệm về chiến tranh. Trách nhiệm về cuộc chiến ở đây là của
người Mỹ.
Chính
sách đó do họ đề ra, chúng ta chỉ theo họ mà thôi!
Tham
mưu trưởng, Đại tướng Cao Văn Viên
Cộng
sản có cần "nhồi sọ" nhân dân hay không khi bản chất tội ác và việc làm của các
ông diễn ra ngay trước mặt họ, với chính người thân của họ? Sự căm thù giặc Mỹ
xâm lược là một lần thì sự căm thù bọn Việt gian tay sai hàng trăm hàng nghìn
lần, vì lợi ích các ông sẵn sàng nhả đạn vào bất cứ ai kể cả người thân của
chính mình. Hạ nhục các ông ư? Việc các ông đã dám làm thì phải dám chịu hậu quả
chứ sao lại đổi cho người khác nhấn các ông xuống bùn sâu, khi các ông tại quyền
đi càn quét, bắn phá, đốt nhà, giết người thì tại sao các ông không nghĩ tới hậu
quả sau này. Có nhân ắt có quả việc đó các ông phải chịu, người cộng sản từ Bắc
vào Nam chiến đấu được nhân dân các cha, các mẹ, các chị, các em đùm bọc che
chở, nuôi dưỡng nếu không có sự đùm bọc ấy không cần đến 20 năm kháng chiến mà
chỉ trong 1 ngày đã bị lính "Ngụy" của các ông bắt. Nhân dân không gọi chúng tôi
là Việt Cộng mà họ gọi là "Cách mạng", là "Quân giải phóng", "bộ đội Cụ
hồ"...chuyện các ông có xưng hô với chúng tôi thế nào, dù có dùng những từ ngữ
cay nghiệt nhất chúng tôi cũng chẳng thèm để ý vì nó không đáng. Hãy lên các
trang mạng xã hội, face, youtube gõ những tên khó chịu nhất mà các ông biết thì
sẽ thấy sự văn minh của "Ngụy VNCH" từ đời cha chú đến con cháu gọi chúng tôi là
gì.
"Cái
từ “ngụy” mà CSVN gán cho quân-dân-cán-chính VNCH rõ ràng là từ ngữ bộc lộ cách
gọi hoàn toàn vô giáo dục xuất phát từ miệng lưỡi bệnh hoạn hôi hám của phường
bất lương hạ cấp! Bộ máy tuyên truyền CSVN phổ biến cái “hỗn danh” mất dạy ấy,
cấy nó vào đầu óc người dân, để ai nấy khi nói tới “ngụy” là nói tới những thứ
ghẻ lở cùi hủi gớm ghiếc. Trong khi trên thực tế, những người bị đóng khắc tự
“ngụy” chẳng làm gì phản dân hại nước cả. Chính nghĩa họ sáng ngời trong việc họ
hy sinh xương máu để bảo vệ từng tấc đất của Tổ quốc từ nội địa tới tận các vùng
biển đảo xa xôi!". Sự "hôi hám của phường hạ cấp" chính là tột đỉnh trong miệng
lưỡi của ông, nhớ ngày trước chế độ nào miêu tả những người cộng sản: "Có đuôi,
ăn thịt người, 10 thằng cộng sản đu cành đu đủ không gãy"?! và sự phản dân hại
nước hay không thì tôi đã dẫn chứng ở đoạn viết trên. Tặng ông:"Chính nghĩa các
ông sáng quá nên chói mắt trước những đồng đô la bẩn thỉu của ngoại bang, chính
nghĩa các ông sáng quá nên với tiềm lực quốc phòng thứ tư thế giới nên đã làm
mất Hoàng Sa và chịu sự đổi trác trên đầu của con buôn Henry
Kissinger!"
Có
sự phân biệt đối xử?
"Sự
phân biệt" có không? các ông hãy nhìn những trường đại học, cao đẳng con cái
những người ấy có được đi học không? - Trả lời: Có! và họ vẫn đang phát triển.
Các ông tự huyễn hoặc, tự sợ hãi mà đến mức tâm thần vậy ư ? liệu sự huyễn hoặc
ấy có dẫn đến những vụ "thuyền nhân" trong thế kỷ mới. Như đã nói đây là lịch
sử, là chính trị việc phân biệt ở một số lĩnh vực là điều tất yếu để bảo vệ sự
cầm quyền và lãnh đạo của Nhà nước, nước nào cũng vậy dù ngay tại nước Mỹ hoa
lệ.( xin để bài phân tích sau)
Kỳ
thị ư? Tôi thật sự thấy có sự nghẹn lòng, thương các em, thương những người như
vậy nhưng đây là lịch sử, là tổ quốc, là chính trị! Vì đâu lại bị như thế? các
cụ có câu "tiên trách kỷ hậu trách nhân" trách đời thì hãy trách mình vì ích kỷ
cá nhân, vì lập trường không vững vàng mà "Xỏ nhầm giày Tây" đó là cái giá phải
trả, cả nước đi theo cách mạng, nhân dân chắp nhận hi sinh, bị bắt tù đày, bị
tra tấn, bị các ông hành quyết dã man nhưng họ chiến đấu vì độc lập tự do cho
dân tộc Việt Nam và người họ dám chịu trách nhiệm về quyết định của mình. Một
lần nữa tôi cần nói rõ với các ông rằng, các ông quá hèn khi đổ lỗi cho dư luận,
đám đông, dám làm thì dám chịu trách nhiệm với lịch sử. Ngày xưa Ích Tắc, Chiêu
Thống vì theo giặc mà mang tiếng nghìn thu giờ đây chế độ các ông cùng nhập với
những tên tuổi ấy đến nghìn thu. Chống lại lịch sử ư? đó là sự ngu
ngốc!
Cuộc
đời vốn đã là bất công, con người không có quyền chọn lựa người sinh ra, đất
nước, màu da...việc họ là con cháu "ngụy" thì đã sao? nếu họ có tấm lòng tốt,
muốn hướng thiện thì chẳng ai có thể ngăn cản dù đó là đám đông hàng ngàn vạn
người. Nhưng họ đã mặc cảm trong tâm hồn thì ai có thể cứu họ ngoại trừ chính họ
mới có thể tự cứu mình ra khỏi vũng lầy ấy. Mong rằng thế hệ sau này sẽ vượt qua
được những định kiến để cùng "nối vòng tay lớn" bởi vì: TRONG CUỘC CHIẾN NÀY,
CHÚNG TA NAM BẮC KHÔNG AI LÀ NGƯỜI CHIẾN THẮNG CHỈ CÓ NHÂN DÂN VIỆT NAM ĐÁNH
THẮNG ĐẾ QUỐC MỸ XÂM LƯỢC! (Thượng tướng Trần Văn Trà nói với Dương Văn
Minh).
40
năm chưa hết sự hằn học?
Giáo
dục truyền thống yêu nước là nhiệm vụ của Nhà nước cầm quyền, việc giáo dục ấy
thể hiện chính quyền hiện tại không phải là một đám bù nhìn như chế độ của VNCH
thủa nào, tinh thần yêu nước ấy cần phải được rèn giũa và duy trì để bất kỳ khi
nào bè lũ xâm lăng và đám tay sai các ông có ý đồ đen tối sẽ bị lòng yêu nước ấy
nhấn chìm trong bão táp cách mạng.
Ai
mới là người hằn học?
Bốn
mươi năm đã trôi qua, nỗi đau lịch sử chưa kịp lành máu. Đâu đó ngoài kia vẫn
còn những người bị tai nạn do bom mìn xót lại, đâu đó ngoài kia vẫn có những
người bị ảnh hưởng của chất độc màu da cam đọa đầy...vậy mà các ông chỉ hàng
ngày lo cho bản thân, hàng ngày bồi bút cho các thế lực phản động hòng một lần
nữa tái diễn thảm kịch. Vậy ai mới là kẻ hằn học, ai mới là những kẻ xấu xa hèn
mọn? chắc hẳn các ông đã có câu trả lời.
"Cái
đuôi định hướng xhcn "
Cuối
cùng cái đuôi chống phá cũng đã lộ rõ, những con chữ đã làm cho một kẻ chống phá
hiện nguyên hình khi đánh vào hệ tư tưởng. Núp dưới vấn đề lịch sử để hòng phá
hoại sự nghiệp xây dựng đất nước. Nhưng con đường đi lên chủ nghĩa xã hội của
dân tộc ngày càng được nhận thức rõ đó là: "từ làm cách mạng tư sản dân quyền và
thổ địa cách mạng để đi tới xã hội cộng sản, đến quá độ chủ nghĩa lên chủ nghĩa
xã hội "bỏ qua giai đoạn phát triển tư bản chủ nghĩa" và hiện nay là quá độ lên
chủ nghĩa xã hội "bỏ qua chế độ tư bản chủ nghĩa". Thay đổi nhận thức từ "thời
kỳ tư bản" và "chế độ tư bản" đã là một cuộc cách mạng về nhận thức, kinh tế thị
trường vốn mang tính phát triển ưu việt của tư bản dù bản chất nó không phải là
sản phẩm của chế độ ấy. Với sự phát triển ấy, chúng ta sẽ thành
công.
Ông
có thể tìm hiểu thêm Ở đây!
Còn
sự thật về Hải chiến Hoàng Sa đã có nhiều bài phân tích rõ "sự oai hùng" của các
ông rồi không cần phải ngụy biện.
Tóm
lại:
-
Thứ nhất:Bài viết của ông mang cái danh nói tới hòa hợp nhưng chỉ toàn là sự thù
hằn thiếu tinh thần cầu thị, thiếu thực tâm đúng với bản chất của Ngụy. Không
muốn làm quân tử thì cứ làm Ngụy, chúng tôi không cấm.
-
Thứ hai: Bài viết được tung ra đúng vào dịp mà các ông cho là "quốc hận" mục
đích chỉ là chọc vào nỗi đau quá khứ, phá hoại đoàn kết dân tộc theo chỉ đạo của
nước ngoài.
-
Thứ ba: Đây là vấn đề lịch sử và tồn tại nhiều năm, cái tên VNCH sẽ gắn liền với
những cái tên như: Trần Ích Tắc, Lê Chiêu Thống, Nguyễn Ánh các ông sẽ còn bị
chê trách không chỉ hiện tại mà cả sau này. Việc làm của các ông ảnh hưởng không
chỉ một, hai thế hệ mà sẽ còn nhiều thế hệ sau này sẽ bị ảnh hưởng từ những việc
làm bất lương của cha ông chúng. Nếu các ông vẫn tiếp tục chống thì chính các
ông mới là người chịu hậu quả.
-
Thứ tư: Việc có sự phân biệt hay không thì thực tế đã chứng minh, đây là chính
trị chứ không phải trò đùa con nít, nó có liên quan đến sinh mệnh của hàng triệu
người và vận mệnh của cả dân tộc. Hơn nữa một dân tộc mất đi hơn 4 triệu người
con trong hai cuộc kháng chiến thì dân tộc ấy phải có quyền được ổn định đi theo
lý tưởng đã chọn. Có thể các ông sẽ ngụy biện rằng, con cháu họ có làm sai gì?
Nhưng việc làm của các ông lừa bịp được người dân chứ sao qua mắt được cơ quan
chức năng, hơn 400 tổ chức phản động nước ngoài, hàng trăm đối tượng móc nối với
nhau trong nước liên kết với một số vùng "tôn giáo" chỉ trực chờ cơ hội nổi dậy,
còn một số chuyện như này: có anh bố và ông là ác ôn thời Mỹ ngụy sau bị cách
mạng xử tử, anh này sau khi táng mộ đã mang hẳn viên đạn ấy về thờ và ghi những
lời thề trả thù trên đó. Vậy làm sao chúng tôi không đề phòng, không cảnh giác?
và chính bài viết của ông cũng là một bằng chứng đanh thép để kết luận các thế
lực vẫn ngày đêm chống lại cách mạng.
-
Thứ năm: Khuyên ông hãy hòa giải cho dù chặng đường còn dài, nhiều chông gai và
cần sự thành tâm của hai phía đặc biệt là phía các ông.






Đăng ký:
Bài đăng (Atom)